ThơVN.Net

Thông báo mới

Nghĩ

Đêm lại xuống…chỉ còn nỗi cô đơn,
Ánh đèn điện chập chờn không nỡ tắt…
Có một người lau vội dòng nước mắt…
Sau tất cả những gì không vui.

Có những cảm giác nay đã bị chôn vùi,
Có những kỉ niệm…ngậm ngùi mãi không thôi.
Cuối cùng là…quay lưng đi rồi,
Thời gian đẩy kí ức…trôi nhanh mãi!

Ở hiện tại có thứ chẳng thể phai,
Ở tương lai có nhiều điều phải đợi…
Ở hiện tại…thì quá chơi vơi,
Mà tương lai…làm sao để biết trước???

Nghĩ

Ai cũng muốn khao khát có được!??
Thứ người ta nghĩ là buồn đau…
Nhưng lại dễ dàng trao tình cảm cho nhau,
Rồi rời đi mau…như chưa hề quen biết.

Ta vẫn gần bên như tựa rằng cách biệt,
Chợt quên một thời đã tha thiết yêu thương…
Chợt quên nắng tắt…nơi cuối đường,
Quên những ấm êm còn vương nơi tiềm thức!

“Là cảm xúc gì cho ngày hôm nay?
Bao phiền muộn như thay lời chia sẻ…
Là bỗng cô đơn là dối mình vui vẻ,
Là muốn quên đi thứ đáng lẽ phải quên!”

_TD_

Tags:

Thơ Đọc Nhiều