Posted on

Lạc Tiểu Phàm là một bạn gái từng bị tổn thương cảm xúc, cô dùng tiền để cài một ái tình một đêm, để tạm biệt tình yêu đã có lần khiến cô âu sầu. Lâm Nam Vũ là một chàng trai đào hoa thích cần dùng tiền để xong tình ái một đêm, vào một buổi sáng sớm, anh đã vô tình biến thành nhân vật chính mà lại Lạc Tiểu Phàm tuyển lựa để tạm biệt mối tình của bản thân mình, lòng tự trọng của Lâm Nam Vũ bị chấn thương nhẹ cẩn thận.

Giới thiệu truyện Yêu đôi môi em

Tác giả: Mộc Khinh Yên
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Yêu đôi môi em

Lạc Tiểu Phàm run rẩy dựa lưng vào cái bàn gỗ bên quầy bar, sắc bên cảm cúm, hai góc nhìn chăm chăm vào hóa học nước màu xanh lá cây sẽ tan dần trong đá qua lớp chất thủy tinh suốt của con ly, bên tai vang lên bài hát “Khách sạn Carlifornia” mang gần như giai điệu khiến con người ta say mê.

Khóe miệng Lạc Tiểu Phàm hững hờ một nụ cười như bao gồm cũng như không, nụ cười cợt thê lương, buồn bã và phóng đãng. Ai nói thanh nữ chẳng thể phóng đãng, ai nói chỉ có chàng new bao gồm quyền vui chơi mang tình cảm nhưng mà chưa bị tổn thương, Lạc Tiểu Phàm cô cũng có thể! Tay cô lắc mạnh bạo cốc rượu đế cao, mọi viên đá chưa tan hết đập vào thành ly, chế tác một cơn sóng nhỏ màu xanh da trời lam. Cô nằm bò trên bàn, đôi mắt mơ màng, một lát sau, đột nhiên cô ngẩng đầu lên, chuyển cốc rượu lên khóe miệng, uống cạn, quay đầu lại, lắc lắc tay có chàng trai Batender đứng cách đây chưa xa, các giọng nói khàn khàn: “Cho bên tôi một ly nữa, bên tôi muốn uống nữa, tôi chưa say, đã bao gồm thể… – mẫu cổ hình chữ V bởi lụa tuột xuống khỏi đôi vai trắng ngần, thai ngực nõn nà nhấp nhô lộ ra ngoài, dòng nốt ruồi màu đỏ ngay trước ngực đập vào mắt tổ ấm tất cả trong quầy bar.

Đôi mắt như dải lụa, lả lơi.

– Thưa cô, cô uống say rồi, chớ nên uống nữa!

– tôi say ư? Chẳng đâu vào đâu, bên tôi còn uống được nữa!

Cô liếc mắt, nhìn thấy một anh chàng cute đứng trước bên, khuôn mặt sẽ còn vẻ non nớt, trông cũng như khoảng không gian chưa hề vướng vết mờ do bụi, mà thậm chí còn ngửi thấy mùi hương của bên trời tỏa ra từ khung người cậu, cỗ đồng phục trắng tinh, bên trên cổ chính là mẫu nơ bướm black color.

Lạc Tiểu Phàm gửi tay lên, vuốt ve khuôn bên đầm ấm cũng như trơn mịn của cậu, cảm giác Dường như thành viên gia đình vẫn vuốt ve một mảnh lụa hạng sang, mềm mại, bóng mịn, khuôn bên anh chàng nhòa dần đi trong ánh đèn sáng mờ ảo của quán bar. Lạc Tiểu Phàm nhếch miệng mỉm cười, khuôn bên cô tỏ vẻ ghê tởm mang chính bản thân.

– Cậu có muốn ngủ mang chúng tôi không? – Lạc Tiểu Phàm quan sát sự thay đổi trên nét mặt của anh chàng bởi một vẻ rất là nghiêm túc.

chàng trai sửng cảm cúm, khuôn bên thoáng vẻ ngượng ngùng, trù trừ hồi lâu rồi bắt đầu ấp úng:

– Thưa cô, cô khôn cùng dễ thương, cũng tương đối quyến rũ, kiên cố bao gồm nhiều người thích cô…

– rứa sao?

Lạc Tiểu Phàm khẽ nhướng mày lên, các giọng nói nhỏ như một con muỗi, Hình như mong muốn nói có chàng trai, dẫu vậy cũng tương tự với sẽ nói mang chính bản thân mình. Nụ mỉm cười cũng như tất cả cũng như chưa bên trên khóe miệng lại càng sâu hơn, ánh nhìn mơ mơ màng màng, như mặt nước blue nhìn chưa thấy đáy, thoáng ánh lên một sắc blue gợi cảm.

– cầm tại sao anh ấy lại vứt rơi tôi! Tại sao anh ấy không yêu chúng tôi nữa nhưng yêu các bạn thiếu nữ khác? Có đề xuất bởi chúng tôi chưa đẹp bằng cô ta không… – Cô ngẩng đầu lên, góc nhìn cô là sự gian khổ và khẩn cầu. – Cậu ở cùng rất chúng tôi được không? Không ai Chịu ở tôi cả, cậu ở bên tôi được không?

anh chàng cảm nhận teen girls trước mắt thật kỳ lạ, vẻ đẹp của cô ấy phản chiếu dưới ánh sáng của đèn mờ ảo, chắc là một cục cưng, cũng tương tự với một quỷ ác. Sự mơ màng trong đáy mắt cô đang kích thích vào khu vực mềm yếu nhất của cậu, cậu chuyển tay kéo áo Lạc Tiểu Phàm lên, bàn tay hơi run rẩy, hồi hộp, nhưng lại tiếng nói lại cực kỳ cương cứng quyết:

– đợi bên tôi tan ca, chúng tôi có thể ở bên cô.

>> xem thêm phân mục Truyện ngôn tình ngược

Lạc Tiểu Phàm hy vọng mỉm cười, dẫu vậy không cười cợt được. Cô sờ khu vực tiền trong túi áo, đó là tiền sinh hoạt trong một tháng của cô ý, nhưng lại ngày nay cô lại dùng chúng để mua lấy sự êm ấm trong một đêm, để sưởi ấm áp khung hình lạnh bảng giá của bản thân mình. Lạc Tiểu Phàm thế tay chàng trai, để trên miệng, nhẹ nhàng hôn, sau đấy ngẩng đầu lên, góc nhìn đau thương chú ý vào đôi mắt trong sáng cũng như dồi dào thân yêu của chàng trai trẻ, lẩm bẩm:

– Được.

Khi Lạc Tiểu Phàm nói câu này, toàn bộ cơ thể cô vẫn tắm trong ánh đèn neon từ trên chiếu xuống, đẹp tới mức quái nhân, có thể vẻ đẹp của không ít yêu tinh trong truyền thuyết của Trung Quốc xưa.

Lạc Tiểu Phàm lại ngửa cổ lên uống hết số rượu trong ly, uống luôn cả thứ nước mằn mặn vừa lăn khỏi mắt cô:

– Được, tuy nhiên mang lại tôi một ly nước.

anh chàng âm thầm lép vế lưng cô, nhìn bờ vai bé mỏng manh của Lạc Tiểu Phàm sẽ run rẩy.

– Thưa cô, chúng tôi có vẻ mời cô một cốc không?

Lạc Tiểu Phàm ngẩng đầu lên, đuôi mắt cô cũng như mắt một con cáo, đập vào mắt cô chính là khuôn mặt xa lạ tuy vậy dễ mến của 1 thành viên gia đình chàng trung niên, khuôn bên trắng trẻo, bên trên đó là cặp kính gọng kim cương, cỗ comple màu trắng thẳng thớm, dáng đứng thẳng ra vẻ nhà bạn quân tử.

– tếch đi! – Lạc Tiểu Phàm duy nhất khuôn bên ngang bướng cùng một đôi môi mỏng, tất cả

rất nhiều lúc cô có thể nói ra gần như lời ác cảm nhất.

Khuôn mặt của bệnh nhân phái mạnh trung niên thoáng chút nỗ lực đổi:

– chẳng hề cô ước ao con người ta ngủ cùng cô sao? Bên tôi mang đến cô tiền, cô buộc phải bao nhiêu?

– nên bà mẹ của ông, bao gồm dám không?

Sắc bên của Lạc Tiểu Phàm cũng biến đổi rất nhanh, khuôn mặt hất lên đanh đá, đôi mắt sắc bén hình như xuyên thủng con tim các bạn khác, có vẻ một con báo sẵn sang phi vào vồ mọi người bất thình lình.

Khuôn mặt của bệnh nhân Đấng mày râu chóng vánh mất đi vẻ nho nhã, sang trọng lúc đầu.

Lạc Tiểu Phàm nhận thấy khuôn bên ấy, bật cười cợt béo, tiếng mỉm cười vô cùng Khủng, mập tới mức chẳng thể nào chế ước được, mọi ai nghe thấy tiếng cười đó, tự nhiên vẫn muốn khóc.

– Vũ, cậu gồm cảm hứng không? Chẳng hề đó là nhiều loại nữ giới cậu thích nhất sao? Khôn cùng đặc sắc cũng như đanh đá.

Đôi môi mỏng của Lâm Nam Vũ nhấp nhẹ một ngụm Swing, trước mắt anh chính là các bạn thiếu phụ vẫn say mèm, teen girls bao gồm mái tóc nhiều năm đen uốn xoăn, đôi môi mỏng, sống mũi cao và nhỏ tuổi, đôi mắt hoa đào biết đung chuyển, khi nheo mắt lại, đôi mắt đó lại biến thành mắt một con cáo, một thân hình mảnh mai, mẫu áo black color để lộ bờ vai trần gợi cảm, chú ý ánh nhìn của mọi người phái mạnh.

Lâm Nam Vũ bàng quan lắc dầu, đôi mắt sâu như một Ao nước trong đêm tối, không một gợn sóng, các giọng nói châm biếm:

– chúng tôi chưa tất cả hứng thú sở hữu phần đa người thân phụ nữ tự tìm đến tổ ấm, đặc biệt là đầy đủ mọi người bạn nữ say rượu, làm cho mất cả khẩu bởi.

Bạch Hạo Uy quan sát nụ cười của Lâm Nam Vũ, bất giác khóe môi mỏng cũng nhếch lên, đôi mắt lại trở về mang cô gái cách đây không xa vẫn chìm đắm trong men rượu và ánh sáng của đèn tiệm bar:

– Cậu cam đoan là không bắt buộc, rứa thì bên tôi chưa khách sáo nữa. – Nói rồi anh đứng lên. Anh mặc một cái áo màu hồng phấn thêu hoa, chiếc quần bò màu đen, khuôn mặt sáng sủa, mẫu mã kiêu ngạo, khóe miệng là một nụ cười cợt tự tin.

Lạc Tiểu Phàm cảm giác mí mắt chúng ta càng lúc càng nặng, anh chàng dễ nhìn ngay hiện tại đặt một ly nước ấm áp vào tay cô, bên trên khuôn bên là một nụ mỉm cười đáng mến:

– Cô sẽ khỏe chứ? Tất cả yêu cầu bên tôi Call xe gửi cô về trước không?

Lạc Tiểu Phàm lắc lắc đầu, khóe miệng thoáng chế giễu, các giọng nói lè nhè:

– chưa, chúng tôi ước ao đi cộng cậu.

Trong mắt chàng trai có cái gì ấy cũng như một giọt nước vận chuyển rồi tan ra:

– Được, cô uống các rượu Bởi vậy, chắc chắn là cũng đói rồi, về ngôi nhà tôi đang làm vật gì đó mang lại cô ăn.

Bạch Hạo Uy bước vào ngay lúc đấy, khuôn mặt kiêu ngạo, khóe miệng chính là nụ mỉm cười tự tin, góc nhìn đảo qua đảo lại:

– tôi ý muốn mời cô tới kia uống một ly. – Theo cánh tay của Bạch Hạo Uy chỉ, Lạc Tiểu Phàm bắt gặp một đôi mắt Đen cũng như nước mực, bao gồm tất cả sự giễu, gồm nụ cười hờ hững cũng như cả vẻ bất yêu cầu.

Lạc Tiểu Phàm lảo đảo dựa mọi người vào bàn rồi đứng lên, hai tay dang ra ngăn đường Bạch Hạo Uy, đôi giày gót cao dưới chân khiến cô mất cân đối, cô đành chống tay vào bàn, tay còn lại cởi giày cao gót ra di động cầm tay rồi lảo đảo đi về phía đó.

Lâm Nam Vũ nhìn cô gái sẽ đi về phía thành viên gia đình, ánh mắt ngang ngược quét một vòng khắp chúng ta cô, khóe môi đỏ cắm nhẹ, phần nhiều ngón chân nhỏ tuổi trắng trẻo, móng tay sơn màu đen, bắp chuối chắc chắn, cặp đùi mềm mại phủ ló sau lớp vải lụa mỏng màu đen. Chú ý Lạc Tiểu Phàm, nụ cười giễu cợt trên môi Lâm Nam Vũ càng sâu bổ xung, phần nhiều cuộc chơi cũng như cụ này trong tiệm rượu ngày nào mà chưa bao gồm, chỉ khiến con người càng thấy hưng phấn và chất kích thích hơn nhưng thôi.
>> đọc thêm thể loại Truyện cưới trước yêu sau

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *