Posted on

Vật Trong Tay – Bối Hân

Chương 10

thực chất, Hà Nghiên không để tâm đến kiểu khiêu khích châm chọc đó của Phó Thận Hành, sau những thương tổn & vũ nhục cô phải chịu đựng, mấy câu vô thưởng vô phạt này hoàn toàn không có lực sát thương. Giống hệt như khi hai ba ngày lại bị đối phương lấy ra tra tấn một lần thì bạn còn để ý gì đến vết muỗi đốt cỏn con không?

Cô vịn tay lên cánh cửa phòng, góc nhìn hờ hững nhìn hắn, không có ý định cho vào.

Phó Thận Hành cười cười, không khách khí giơ tay đẩy cô ra, tiến thẳng vào trong. Hắn quay lại không hề thấy cô đi theo, khẽ cười hỏi: “Cô giáo Hà, tôi cảm nhận thấy bọn họ nên tạm dừng hoạt động thủ thỉ phiếm thì xuất sắc hơn.”

Cô lạng lẽ, hít một hơi thật sâu, nhếch mép khép cửa lại.

Hắn rất thích nhìn tầm dáng nhẫn nhịn phẫn uất không cam lòng của cô. Hắn cong môi quan sát cô từ chân lên đến mức đầu. Ánh nhìn đủng đỉnh, không chút kiêng nể lướt qua khuôn mặt, cần cổ, ngực and vòng eo. Cô ăn diện rất nghiêm chỉnh, chiếc áo len cao cổ black color phối kết hợp quần jeans xanh nhạt. Ngoại trừ khuôn mặt thì hai cánh tay không để lộ ra ngoài, các bộ phận khác cũng che chắn rất là kỹ càng.

Đọc truyện đam mỹ sủng tại trang web đọc truyện miễn phí truyen24.com

Hắn biết rõ Tại Sao cô ăn mặc như thế, thậm chí vừa nghĩ đến Lý Do cô ăn mặc như thế, trong tâm địa hắn không kìm đc vẻ vui mắt.

Nhưng Hà Nghiên chỉ cảm thấy ánh mắt ấy của hắn rất chi là xấu xa, nhất là sau thời điểm hắn cố tình lưu lại dấu vết bên trên người cô hôm qua. Cô lặng lẽ tự nhủ chớ nên chọc giận tên cặn buồn chán trước mặt mình, kìm nén sự chán ghét, nhẹ dịu hỏi hắn: “Phó tiên sinh đến có chuyện gì?”

“Ghé thăm cô thôi.” Hắn nhìn lướt qua căn phòng, góc nhìn thoáng dừng bên trên chiếc tivi đang phát một bộ phim truyền hình quốc tế, kể về một mẩu chuyện tình nổi tiếng, ngay cả hắn cũng đã từng nghe qua. Hắn xoay người tựa trước bàn trang điểm, cười nói: “Không tưởng tượng nổi, bây giờ cô giáo Hà vẫn còn có tâm trạng để xem phim cảm tình.”

thực chất, Hà Nghiên không xem tivi, mở tivi là để che tai che mắt người khác: “Vậy anh nghĩ tôi nên như thế nào?” Cô cười xùy một tiếng, hỏi hắn: “Đi thắt cổ tự sát? Hay là lấy nước mắt rửa mặt rồi than thân trách phận?”

Hắn cười cười, không so đo vẻ ngông nghênh trong câu nói của cô, chuyển đổi chủ đề: “Cô xin nghỉ ba ngày liệu có đủ không?”

thắc mắc của Phó Thận Hành khiến Hà Nghiên sững sờ, không biết hắn có ý gì.

ánh mắt hắn vẽ một đường lên trước ngực cô, khóe môi từ từ giương cao, ung dung giải thích: “Tôi nghĩ dấu vết trên người cô ba ngày không còn hết đc, phải một tuần thì may ra rất có thể. Ba ngày tới cô định lừa ck cô thế nào? Hả?”

“Tìm một cái cớ khác liên tiếp nói dối thôi.” Hà Nghiên trả lời, ánh mắt bình tĩnh gần như hờ hững: “Anh hài lòng với lời đáp này chứ?”

Vẻ dửng dưng của cô làm Phó Thận Hành hơi cáu, khóe môi hắn mím chặt xong chóng vánh nhếch lên, cười lạnh hỏi cô: “Nếu lại bị làm, cô sẽ liên tục nói dối, định trong tương lai không chạm mặt ông chồng mình luôn luôn nữa hả?”

Hà Nghiên sự thật đã trở nên hắn chọc giận. Quả thực cô không hiểu tên biến thái này rốt cuộc muốn làm cái gi, cũng chưa chắc chắn mình nên dùng cách nào để đối phó với hắn. Yếu ớt cầu xin không đc, giở trò cũng không được, nhẫn nhịn chịu đựng càng không gây hắn thỏa mãn. Cô không còn không hỏi: “Lại làm tiếp? 1 Mình anh hay vẫn là đám huynh đệ của anh? Phó tiên sinh, cùng một game show mà chơi đi chơi lại mấy lần, anh không cảm thấy nhàm chán sao?”

Xem thêm: phàm nhân tu tiên

Hắn không đáp, khóe môi dần dần kéo căng, ánh mắt lạnh đi.

Hà Nghiên biết mình đã chọc tức Phó Thận Hành, nhìn dáng vẻ kia của hắn, cô cảm thấy hết sức hả hê. Nhưng cô không dám nói tiếp, chỉ hơi nhếch môi, ánh nhìn rủ xuống.

Căn phòng nhất thời yên tĩnh, không tồn tại gì ngoài tiếng tivi, cả hai đều yên lặng. Đúng vào khi ấy, đột nhiên tiếng chuông Smartphone từ bên dưới gầm giường vang lên. Hà Nghiên cả kinh, bị dọa giật thót tim, số cô mới tậu chưa từng nói với người khác, vậy là ai gọi tới?

Phó Thận Hành cũng bỡ ngỡ, nhìn về phía Hà Nghiên, thấy vẻ hoảng hốt trên mặt cô, hắn không khỏi nhíu mày: “Sao Smartphone lại ở dưới sàn?”

Chuyện đang đi đến nước này, cô chỉ với cách bình tĩnh, điềm nhiên đáp: “Có thể vừa nãy thay ăn mặc quần áo không cẩn thận làm rơi xuống đất, đá một phát vào.”

“À.” Phó Thận Hành hơi nheo mắt: “Còn không mau mang ra không lại tắt máy bây giờ.”

Hắn đã sinh nghi, Hà Nghiên đành phải lôi chiếc điện thoại ra trước mặt hắn. Hà Nghiên nghiến răng chui xuống gầm giường, trong tâm cầu nguyện Phó Thận Hành không bắt gặp ra sự dị thường dù rằng chiếc Smartphone này hoàn toàn giống chiếc điện thoại trước kia của cô.

Cô đi tới, quỳ xuống thảm, vươn tay vào trong gầm giường, mò mẫm tìm.

Cô quỳ cạnh bên giường, mông vểnh lên, vòng eo lõm vào, tròn trịa nhỏ xíu. Chiếc áo len màu đen vì động tác duỗi tay mà co lên, để lộ một mảng hông da thịt trắng nõn nà, cực kì cuốn hút. Chếch phía bên kia còn có vết tím rất cụ thể, đó là dấu tay hắn lưu lại trong đêm kịch liệt hôm qua.

Hắn như bị hút hồn, vô thức tiến lại sau lưng cô.

Thảm xốp, toàn cục tâm trí của Hà Nghiên đều đang đặt hết lên chiếc điện thoại, không thể nghe thấy động tĩnh của hắn. Khi lấy được dế yêu ra, cô mới cảm nhận thấy có người sau lưng, cô hốt hoảng đứng phắt dậy, bỗng nghe ‘bộp’ một tiếng, gáy cô đánh mạnh vào cằm hắn.

Xem thêm: truyện sắc

Cú va chạm rất mạnh, hắn không thể có chút phòng bị, buồn bã rên rỉ, lui về sau hai ba bước mới đứng vững, giơ tay xoa cằm. Còn Hà Nghiên bị đụng cũng kêu á một tiếng, bổ nhào xuống mép giường không vực dậy nổi, cô đưa tay nắn đầu, nước mắt sống lưng tròng nhìn hắn.

Hai người trừng ánh mắt nhau, thoáng chốc, bầu không gian trở nên lạ kỳ.

Rốt cuộc, tiếng Smartphone cũng im bặt. Bấy giờ Hà Nghiên mới hoàn hồn, kết thúc khoát lấy tiến làm lùi, thản nhiên đưa di động cho Phó Thận Hành: “Anh muốn xem thì xem đi, đừng lén lút đứng sau sống lưng người khác như kẻ trộm thế, muốn dọa chết tôi đấy à?”

Hắn giơ tay đón lấy, không nhìn chiếc điện thoại mà tiếp tục nhìn cô chằm chằm.

Mới đầu, Hà Nghiên lo lắng Phó Thận Hành bắt gặp ra điểm bất thường bên trên chiếc Smartphone, nhưng chỉ lát sau, cô liền nhận ra góc nhìn không nghiêm túc của hắn, dục vọng tràn đầy như muốn tràn ra, khiến người ta không thể coi thường. Trong thâm tâm cô cả kinh, nôn nả vùng dậy lui mấy bước về phía cửa sổ, nhìn hắn đề phòng: “Phó Thận Hành, anh có tiền đồ, đừng lấy khung người phụ nữ để báo thù.”

Phó Thận Hành biến sắc, nhìn cô không hàm xúc. Lúc ngước lên, dục niệm trong ánh mắt hắn đã bị vẻ hờ hững thay thế sửa chữa, giọng điệu châm biếm: “Hà Nghiên, cô tưởng mình là mỹ nhân đấy à?”

Nói ngừng, hắn ném dế yêu vào trong ngực cô, xoay người rời đi.

Hà Nghiên không dám tin đứng ngây như phỗng, cho tới khi tiếng chân hắn mất hút trong hành lang mới định thần lại. Cô tiến lên khóa cửa, tiếp nối tắt chiếc di động mới đi, ngồi xuống giường, thở phào nhẹ nhõm.

bên ngoài hotel, A Giang thấy Phó Thận Hành mặt hầm hầm trở ra nhanh liền vội vã Open xe giúp hắn: “Phó tiên sinh, cô ta có thành thật không ạ?”

Phó Thận Hành không replay, một lát sau mới hững hờ căn dặn vô thượng sát thần: “Gọi cho chị Hoa bảo lựa chọn 1 đứa xinh nhất sắp tới.”

Chị Hoa là người cầm đầu hội sở toàn gái Nhật ‘Túy Kim Triêu’ nằm bên dưới trướng Phó thị, nắm trong tay vô vàn mỹ nữ. Chị ta đã nói cô bé nào xinh nhất thì đó chắc chắn là một cô bé rất xinh đẹp. Chị Hoa tự lái xe đưa người đến khách sạn của Phó Thận Hành, dặn dò Đắc Lực Kiền Tương: “Đây là lần đầu tiên Phó tiên sinh chủ động nhu cầu, vì thế không đc phép phạm sai lầm. Nhớ kỹ, chỉ cần hầu hạ anh ta cho tốt, trong tương lai không chỉ là cô có ích mà chị Hoa tôi cũng rất được lây tiếng thơm.”

Đắc Lực Kiền Tương nghe xong xuôi cười run người: “Ai da chị Hoa, lời chị nói làm em căng thẳng rồi đó.”

“Không việc gì phải căng thẳng, làm sao phải trong ngoài càng siết chặt càng tốt, siết đến nỗi anh ta không xuất ra đc mới hay.” Chị Hoa vươn tay, vỗ nhẹ gò má của Đắc Lực Kiền Tương, động viên cô ta: “Đi đi! Chị Hoa sẽ ở phía trong xe chờ cô, để tôi hoàn toàn có thể đợi cả đêm mới là có bản lĩnh.”

trước khi xuống xe, Đắc Lực Kiền Tương bỗng hỏi: “Chị Hoa, chị vẫn chưa nói Phó tiên sinh thích kiểu gì đó.”

vấn đề này đã gây cản trở chị Hoa: “Tôi thật sự chưa biết, mấy năm trước Phó tiên sinh không gần nữ sắc, vừa mới đây mới có chút cảm xúc, ai mà biết khẩu vị của anh ta thế nào. Cô tự tìm hiểu đi. Trước khi vào trận, đò đưa một chút, tốt nhất là rỉ tai với anh ta vài câu.”

Không ngờ chị Hoa đã đoán sai, cửa vừa mở đã thấy Phó Thận Hành mặc đồ ngủ, sắc mặt lạnh lùng dò xét người đẹp đứng ngoài cửa, cho đến khi cô ta lúng túng mới lạnh giọng bảo: “Đi tắm đi.”

Mấy câu thoại sẵn sàng kỹ lưỡng không đc dùng đến, mỹ nhân sợ vẻ lạnh lùng của Phó Thận Hành, ngoan ngoãn tiến vào nhà tắm, không có gan lề mề, kì cọ sơ qua rồi bước ra. Người nam nhi hoàn mỹ như 1 vị thần ngồi trên sô pha, cô ta cẩn trọng lò dò lại gần, sợ sệt gọi: “Phó tiên sinh!”

Hắn giương mắt nhìn cô ta, trầm mặc vực lên, kéo cô ta nhấn xuống giường. Cô ta quỳ ở đấy, bày ra tư thế hắn hài lòng. Người đẹp coi như có chút kỹ năng, vội vã phối hợp động tác của hắn, trước sau đấu la đại lục chuyển động cơ thể, muốn lấy lòng gã nam nhi thô bạo sau lưng, chỉ mong sao hắn được thỏa mãn nhu cầu.

Nhưng Phó Thận Hành không hề hài lòng, không thể thỏa mãn nhu cầu, tà hỏa chết nghẹn trong người một cách khó hiểu, mặc cho động tác của hắn cuồng dã thô bạo đến cỡ nào cũng không hề phát tiết. Không sai, thiếu nữ trước mắt rất đẹp, tầm vóc cũng khá hoàn hảo, ấy vậy mà hắn không hề yêu thích, cảm nhận thấy vòng eo cô ta còn chưa đủ mảnh, bờ mông chưa đủ cong, không giống cô gái kia, không bằng thiếu nữ kia.

Người đàn bà phía trước khoa trương rên rỉ mấy tiếng, quay đầu nhìn hắn.

“Quay đầu lại!”. Hắn gầm nhẹ, bóp gáy cô ta, nhấn mạnh đầu cô ta xuống giường. Cảm nhận thấy chưa đã, hắn còn lấy ga giường phủ lên đầu cô ta.

tuy vậy, đây vẫn không phải là cô ấy. Cô ấy sẽ không còn ngoan ngoãn để mặc hắn thao túng. Nhất định cô ấy sẽ giãy dụa, sẽ cố gắng xoay người đối đầu với hắn, giống con mèo hoang giương nanh múa vuốt, tàn khốc giống con sói bé dại, y hệt như đêm qua, khi hắn phát tiết trong người cô, cô còn hung hăng định cắn hắn một phát.

Xe chị Hoa chờ dưới lầu, trong trái tim mong mỏi rất có thể đợi ở đây cả đêm, nhưng chưa hút hết nửa bao thuốc đã thấy Đắc Lực Kiền Tương vội vội vàng vàng từ trong lầu chạy ra. Cô ta xuất hiện xe đặt mông ngồi vào, không đợi chị Hoa hỏi đã nức nở: “Chị Hoa, Phó tiên sinh là đồ biến thái.”

Chị Hoa giật mình, vội nhìn bao quanh, hạ giọng mắng: “Không muốn sống nữa hả?”

Hotgirl nước mắt rưng rưng, run rẩy kể chuyện xảy ra cho chị Hoa nghe: “Em thực sự sợ anh ta sẽ bóp chết em, hoặc dùng ga giường bịt chết em. Anh ta không được cho phép em quay lại, không chất nhận được em tươi cười, cũng không cho phép em lên tiếng, từ đầu tới cuối làm một cách thô bạo, suýt nữa thì bẻ gãy thắt sống lưng của em. Làm xong, anh ta lập tức đuổi em đi.”

Xem thêm: truyện đam mỹ 

Tuy chị Hoa kỹ năng rộng thoải mái nhưng chưa từng gặp mặt chuyện như vậy lúc nào, trong tim khó hiểu, quan tâm đến hồi lâu, lén lút gọi điện cho A Giang: “Anh Giang, rốt cuộc chuyện là thế nào? Gái của tôi có điểm nào không ưng ý Phó tiên sinh sao? Anh bật mí vài câu đi để tôi còn biết đường.”

Thân là vệ sĩ của Phó Thận Hành, A Giang & hắn ở cùng 1 căn hộ, vừa mới rồi nhìn chân dài kia than khóc bỏ đi, hắn còn thắc mắc, giờ nghe chị Hoa nói vậy, ngay lập tức hiểu ra. Hắn cúp điện thoại, băn khoăn một chút mới vực lên gõ cửa phòng Phó Thận Hành.

Phó Thận Hành đã tắm rửa kết thúc, đang xem tạp chí tiếng Anh trên sô pha, sắc mặt đã khôi phục vẻ tỉnh bơ hững hờ.

A Giang bước vào, cảnh giác hỏi: “Phó tiên sinh, cô nàng vừa qua không hợp khẩu vị của anh ạ? Hay là, tìm thêm một cô bé đàng hoàng khác đến?”

Phó Thận Hành nghe vậy ngước ánh mắt gã, miệng lạnh lùng phun một chữ: “Cút!”

Bạn đang đọc truyện ngôn tình ngược vật trong tay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *