Posted on



Lần Gặp Cuối Cùng, Truyện Nước Ngoài Lãng Mạn Nhất , Nhà văn Nga nổi tiếng với thể loại truyện ngắn Pau-tốp-xki (1892 – 1968) là tác giả quen thuộc với nhiều thế hệ người đọc nước ta …Xem Thêm : ►Tiểu Thuyết –
►Truyện Ngắn Hay –
►Sách Lịch Sử –
►Những Cuốn Sách Hay –
►Bí Quyết Kinh Doanh –
►Liên hệ với chúng tôi tại:
• Đăng Ký Kênh Và Nhận Video Mới Nhất –
• Facebook:
• Google +
————————————————–
Rất lâu tôi mới có dịp đến Ki-ép từ Típ-phơ-lích. Chuyến tàu tới ga vào buổi chiều. Đang giữa mùa xuân, hoa cát-xtan nở rộ, ánh sáng rực của hoàng hôn nhấp nhánh dưới mái vòm nhà thờ Vla-đi-mia-xki, phố cổ Crét-a-tích ở trung tâm ồn ã sang trọng. Nó càng làm cho tôi cảm thấy căn hộ, nơi mẹ và em gái Ga-lia đang sống, trở nên tội nghiệp và trống trải hơn.

Hai năm lẻ đã trôi qua kể từ khi tôi rời Ki-ép về Ô-đét-xa và sau đến Típ-phơ-lích. Mẹ và Ga-li-a đã già đi nhưng thanh thản hơn trong quãng thời gian đó. Bằng mọi khả năng tôi thường xuyên gửi tiền cho mẹ và luôn lo rằng nó quá ít ỏi không đủ cho bà chi dùng trong đời sống. Nhưng mẹ không hề ca thán.

– Cô-xchi-a thân yêu, bà nói sau những giọt lệ đầu tiên và vô số câu hỏi hỗn loạn, mẹ và Ga-li-a đã tìm thấy một phương cách sống tuyệt vời, đỡ phải chi tiêu và sầu não.

– Cách thế nào hả mẹ?

Nguồn: https://thovn.net/

Xem thêm bài viết: https://thovn.net/category/giai-tri/

2 Replies to “Lần Gặp Cuối Cùng – Truyện Ngắn Nước Ngoài Lãng Mạn Nhất”

  1. Tôi nhìn lướt căn phòng. Bức tường màu vàng, giống như ở trong bệnh viện, đồ đạc nghèo nàn, hai chiếc giường sắt vẹo vọ, một chiếc tủ cũ, bàn ăn, ba cái ghế chung chiêng và một tấm gương treo tường. Tất cả được bao phủ một lớp mỏng xám xịt như bụi. Nhưng không có tí bụi nào. Màu xám của đồ vật do cũ và ít được lau rửa

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *