ThơVN.Net

Thông báo mới

Một người

Một ngày dài không thể tốt hơn,

Niềm vui đến…rồi đi sao vội vã?

Một ngày dài nơi dòng người đã xa…

Nhanh chóng băng qua nắng vàng nhạt nhẽo.

Một người buồn bên dốc đá treo leo,

Đang trách than thói đời buồn bã.

Một người sầu bên một người xa lạ,

Một người…mãi chỉ một người thôi!

Một người

Nghe vẳng bên tai những bài hát quen rồi,

Nhấp nháy đôi môi cho hương tình thấm mặn.

Khép lấy đôi mi bỏ lỡ chút lăn tăn…

Chút ngại ngùng, chút băn khoăn quạnh vắng.

Cuộc tình nào gói trong đêm thinh lặng?

Một người yêu…một người hờ hững!

Một người cho đi tình duyên kia lấp lửng,

Một người nặng nề với những đắng cay.

Ừ chỉ một người…mãi chỉ một người thôi

Tìm đâu ra một người thay thế?

Nơi phố xa vẫn đợi bước ai về,

Phương trời này đọng lại phút đơn côi.

Cơn gió chiều thổi khô khốc những vành môi,

Nước ào ào rửa trôi bao nỗi nhớ…

Chỉ còn lại đây thứ tình muôn thuở!

Sẽ được là mình trong những giấc mơ…

                                                            -TD-

Thơ Đọc Nhiều