ThơVN.Net

Thông báo mới

Mùa đông năm ấy

Tôi gặp anh vào mùa đông năm ấy,

Tiếng chuông chiều…sống dậy những yêu thương.

Vội kéo tim tôi khỏi những phút chán chường,

Mùa đông này thôi không còn lạnh giá.

Ngoài ô cửa những bài hát ngân xa,

Gió nhẹ thổi qua vành tai…thỏ thẻ:

“Em hỡi em cười thật nhiều em nhé!

Và một lần khẽ chạm lấy tay ai…”

Nơi ánh sáng chiếu rọi suốt đêm dài,

Sưởi ấm tim tôi tưởng chừng như khô héo.

Ánh mắt kia vẫn một màu trong trẻo,

Hình bóng nào theo ngày tháng trôi mau…

 

Mùa đông năm ấy

 

Như chợt nhận ra kỉ niệm ấy một màu.

Chẳng hay anh…đau lòng vì ai khác.

Tình yêu ai kia cứ dần phai nhạt,

Anh chẳng buồn nhưng nước mắt lại rơi.

Gió buốt lạnh thổi nỗi nhớ xa vời,

Đêm với anh…đợi là trông là ngóng.

Chạy đến bên ai chỉ mong thỏa nỗi lòng?

…Anh đành quên sao? Mối tình khi ấy…

Vẫn ngỡ mình đã rời khỏi nơi đây…

Sau tiếng chuông báo một ngày đã hết.

Nơi phố quen anh chẳng hề mỏi mệt?

Hay cố che đi vết nứt ở trong lòng??

Dưới ánh đèn chân bước nhẹ song song,

Vẫn có thể nghe tim tôi…loạn nhịp!

Bước theo anh, không nhanh…nhưng vẫn kịp,

Không vội vàng…nhưng đủ để vấn vương.

 

Ngắt quãng tâm tư trên khắp nẻo đường,

Nhạc bỗng vang…bản tình ca đẫm ướt.

Anh dừng lại…phía sau tôi vẫn bước,

Như chỉ còn lại nỗi nhớ của riêng tôi.

Anh ngoảnh lại…ánh mắt ấy xa xôi,

“Em có sao không?” Là đôi lời đánh thức.

Đánh thức tim tôi trong ngày đông rất thực,

Cái lạnh này như gánh cả phần anh.

Có phải vì “tình” vốn đã mong manh?

Hẳn là vì anh nên dại khờ lo lắng!

Gió vẫn vu vơ trong đêm thâu vắng lặng,

“Hãy thử một lần khẽ chạm lấy tay anh!”

                                                -TD-

Thơ Đọc Nhiều