Posted on

trên đời này có lẽ không có gì ai yêu dịch Bắc cũng như Y Y, Cô yêu dịch Bắc, yêu đến nhập cốt tủy, Bao năm mặt anh, cố gắng để kết hôn sở hữu anh, nuốm kể cả nhưng lại cũng chỉ đổi lấy được hình ảnh anh ân ái bên bạn đàn ông khác

Giới thiệu truyện Trời sáng rồi nói tạm biệt

Tác giả: Đản đản 1113
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Trời sáng rồi nói tạm biệt

“Đồng Tử Y——”

Một tiếng thét hết sức chói tai truyền cho, tôi làm cho cỗ sợ hãi run run thân thể một ít, nằm úp vươn cặp chân khiêm tốn nhiều năm, đổi tư cố thoải mái làm tiếp ăn uống đuôi tóc của bản thân mình.

“Đồng Tử Y, bé hồ ly tinh này, cậu bị tiêu diệt nơi đâu rồi. Còn không mau đi ra đây cho bản thân mình.”

mua chưa thấy bên tôi, chọn chưa thấy bên tôi, chắc chắn là tậu không thấy tôi.

giống như các bạn con gái chanh chua, nghiến răng kêu khan cổ họng, cũng sắm chưa thấy chúng tôi.

chúng tôi trốn ở bên dưới bàn học tập, âm thầm cười trộm.

“Trầm căn bệnh Lệ! Đủ rồi! Ao ước mua Y Y cũng đừng kêu loạn lên, anh đang ôn tập bài vở.” tiếng nói trong trẻo tuy nhiên bàng quan ở phía sau tôi khẽ vang lên, chưa cao không thấp, vừa đủ ngăn sự tiếng la hét của Trầm căn bệnh Lệ.

mau lẹ, bình thường quanh khôi phục yên tĩnh.

Trong chốc lát…..Một gia đình bạn mang dép lê nhung điểm điểm mồi nhử vai bên tôi, “Y Y, đi ra.”

“Không á!” bên tôi bã cự tuyệt, ai biết gia đình bạn điên kia đi xa chưa?

“Sàn ngôi nhà cực kỳ lạnh.”

“Em chưa sợ lạnh.”

“Anh mong mỏi ôn tập.”

“Anh cứ hốt nhiên a, em lại chưa quấy rầy anh.” So có người domain authority bên dày, tôi đứng hàng đầu!

Anh im lặng chút ít, không gồm đứng vững kiên cường.

Sau một phút đồng biển, gia đình bạn ở bên trên bàn học tập gửi bên tôi một tấm chăn mỏng.

bên tôi Cấp Tốc tay trùm lên thành viên gia đình, cách đây không lâu trời lạnh, thật là mong mỏi đông lạnh chết người ta mà lại.

Sau ấy, bầu khâu khí một mảnh yên tĩnh, chỉ nghe thấy bên trên đỉnh đầu của mình tiếng mở sách và tiếng sàn sạt của người đã cầm bút viết chữ.

Trầm bệnh Bắc học trung học cơ sở, mặc dù lá gan của Trầm bệnh dịch Lệ có Khủng, tính tình có điêu ngoa, cũng không dám béo tiếng của phòng của anh ý trai.

thành ra, hắc, nơi bất trắc nhất, đó chính là khu vực an ninh nhất.

tôi kéo hai nhánh tóc, chưa có một số người đon đả, tôi bắt đầu cảm nhận thật buồn rầu, vì vậy bên tôi gác cằm ở trên đầu gối, bước đầu quan sát Trầm bệnh dịch Bắc.

Đôi chân anh thật lâu năm, tay anh cũng như vậy, thật đẹp. Cố nhiên, đẹp không riêng gì chân cũng như tay. Trầm dịch Bắc chính là giới trẻ rất đẹp trai. Chẳng phải kiểu đẹp ẻo lả, nhưng mà là đẹp lịch sự vô cùng. Trầm dịch Bắc cười cợt, luôn luôn mặc nhiên, trầm tĩnh và cách biệt so với người nhà đồng lứa tuổi. Cũng là loại khí hóa học này mà lại nhiều người theo đuổi có theo chocolate chuyển tới mỏi cả tay!

Anh chưa biết trực tiếp cự tuyệt gia đình khác, cũng không biết cho người khác không gian ảo tưởng, do đó mình hầu hết biết, các nàng cẩn thận làm cho chocolate, muốn được trở thành tình ái đầu của anh. Đa số hồ hết thứ chúng ta cho anh phần đa rơi vào trong cái miệng áo quan rác của tôi, chúng ta em gái trên danh nghĩa này.

Đúng, chúng tôi có lẽ là mẫu quan tài rác của Trầm bệnh dịch Bắc.

bắt nguồn từ năm tám tuổi….

“Mẹ, bé chán ăn món này!” Một miếng thịt bò sẽ nằm trên bát của tôi!

“Khoai tây chiên là các loại thực phẩm rác rưởi, con chưa ăn. Tiểu Lệ, em cũng tránh mua ăn! Đối với thân thể đang dậy thì chưa tốt! Gửi mang đến Y Y ăn đi.”

do đó, tôi lần ban đầu thưởng thức hương vì của khoai tây chiên.

“Thật ngại quá, từ trước cho đến nay em không ăn kẹo bánh.” do vậy, buổi đêm bên tôi chả biết đói, bởi vì cô gái gửi cho Trầm bệnh dịch Bắc đồ ngọt hồ hết

……

“Ầm!” cửa ngõ đối diện đóng lại trong sự nổi giận.

“Tiểu Lệ trở về buồng rồi, em có thể bước đi ra.” Giọng điệu khi nào cũng thản nhiên, nhỏ bé tiếng.

căn bệnh Bắc rời ghế…Haizz, đã không còn thêm lí vị cất giữ.

bên tôi phủi mông, lừ đừ đi ra, trước bên anh cố ý lộ ra đôi chân đẹp được cụm nam sinh say mê.

Đúng vậy! Chúng tôi bằng lòng Trầm bệnh dịch Lệ nói đúng, chúng tôi có lẽ một đại dương ly tinh, có mục đích vào Trầm căn bệnh Bắc.

Anh một lần nữa ngồi vào ghế dựa, chuyên trọng điểm đọc sách, ngay cả góc nhìn cũng không có nâng lên.

“Em mong mỏi uống nước!” Thật ra, chúng tôi chỉ cần ao ước kiếm cớ ở lại trong chốc lát.

bệnh dịch Bắc cần đến cây bút chì chỉ cốc nước lân cận, làm tiếp kungfu hăng say sở hữu đề toán của bản thân mình.

cũng như, làm sao có thể trông cậy vào anh, một đại thiếu da lại đi hầu hạ một nhỏ gái mồ côi cũng như tôi!.

cố lấy ly nước nhưng mà anh đang hay dùng, gửi lên miệng lừ đừ uống, Trầm căn bệnh Bắc không thích sử dụng tầm thường đồ mang người nhà khác, mà lại, domain authority bên tôi dày, chưa tất cả cách nha.

“Anh không hiếu kỳ, tại sao bệnh dịch Lệ hận tất yêu giết bị tiêu diệt em sao?” căn bệnh Bắc cũng không quan tâm chúng tôi lắm. Tốt bựa gì, tôi cũng là em gái anh. Nếu lỡ, tôi phơi bên cạnh mặt đường, anh cũng không nhăn mặt chút ít.

“Em lại giành thứ yêu thích gì của chính bản thân nó, hoặc là làm chuyện gì sau lưng nó?” Anh không xong xuôi viết, ngay cả mí mắt cũng không chớp một dòng.

“Này! Em khi nào thì làm cho chuyện gì sau lưng cô ấy chứ? Mang đến em xin đi! Đầy đủ là cô ấy các lần cho đây hầu như trêu trọc em, khi dễ em!”

Lần này, ngay cả nói chuyện anh cũng lười.

có thể, chúng tôi không chấp nhận đóng vai bị ngược đãi đáng thương!

“Bắc Bắc—” chúng tôi mở miệng cuốn hút, Điện thoại tư vấn tên vồ cập của anh.

Quả nhiên, sắc mặt anh mau chóng biến tấu.

>> tìm hiểu thêm top truyện Ngôn tình cao h

“Đừng kêu tên ghê tởm cũng như vậy! Kêu Anh trai! Chưa gồm lễ phép!”

chúng tôi che miệng cười trộm, đoán chừng trên thế giới này, dường như làm cho Trầm dịch Bắc nổi điên chính là tên thân mật của anh!

Nhớ lại lúc new vào nhà này, một câu nhỏ ăn mặc sạch vẫn xinh tươi, từ bên trên lầu đi xuống. Ánh góc nhìn thẳng tôi kiêu căng, cao ngạo hết chỗ nói.

“Mẹ, tại sao cô ta cần làm cho chị của con?!….Con bỏ mặc, con không cần một đứa ăn xin có tác dụng chị của con đâu.” và một tuổi sở hữu bên tôi, Trầm căn bệnh Lệ chỉ thẳng vào mũi chúng tôi chửi bậy!

Chỉ sinh trước nó tất cả vài ngày, thốt nhiên lòi ra một đứa em gái điêu ngoa, bên tôi thật oan a! Bên tôi thẳng lưng, không hề e ngại nhìn trừng lại, tôi chỉ nghèo khổ so sở hữu họ, tuy nhiên linh hồn cũng không thấp hơn so có họ.

Trầm người mẹ thản nhiên chậm rì rì đứng vững ăn uống cơm trắng của bản thân mình, chỉ cần có Trầm cha khiển trách một câu. “Đủ rồi, Tiểu Lệ, ngôi nhà chúng ta không ngại thêm một đôi đũa.”

bổ xung một đôi đũa!!! Đúng, bên tôi chỉ làm nhà bọn họ nhiều bổ sung một đôi đũa, chẳng hề các bạn nhà! Như vậy, chúng tôi độc lạ ý định trèo cao hotline bố mẹ bọn họ là cha mẹ, cũng liều chết không thay đổi bọn họ tên. Bên tôi bất khuất Như vậy, là bên tôi chưa vui vẻ!

bởi thế, trong căn nhà này chúng tôi chỉ việc bốn giải pháp cố gắng đũa, không gồm bốn giải pháp gửi tay xin tiền tiêu vặt, xin sở hữu búp bê, và xin cài đặt các loại thức ăn vặt. Chỉ việc cậu nhỏ nhắn tên Bắc Bắc kia, lấy các loại thức ăn anh chưa động tay tới đưa cho bên tôi. Cho nên, ngay cả chocotale của Thụy Sĩ, bên tôi cũng nạp năng lượng qua. Bắc Bắc…..tôi nghĩ mang lại cái thương hiệu hờ hững cao ngạo…Bắc Bắc…..

À quên, anh khôn xiết ghét chúng ta khác Hotline mọi người là Bắc Bắc. Anh từng ở bên trên bàn ăn uống thật cấp tốc chụp được đôi đũa “Mẹ!, về sau cảm thấy không được điện thoại tư vấn con là Bắc Bắc! Con nghe muốn nôn, thành viên gia đình khác còn tưởng bà bầu gọi nhỏ là BB*, nhỏ Chịu đựng đủ rồi !” (* BB: là baby bắt buộc Bắc Bắc không thích.)

Khi ấy, phản ứng của tớ quả thật là không bình thường, ao ước mỉm cười sặc sụa, BB???….Như vắt cơ mà anh cũng nghĩ ra được Bất quá lần ấy về sau, thật sự không ai dám hotline anh là “Bắc Bắc”, cố nhiên, bao gồm Không bao gồm domain authority mặt dày như tôi!

“Anh trai!” tôi nhanh chóng sửa miệng, lại sát bên anh làm cho nũng, “Anh thật sự không ao ước biết em cùng Tiểu Lệ phát sinh chuyện gì sao?”

Ở trước bên anh, bên tôi liền có lẽ một bé mèo nhỏ tuổi mong muốn nũng, siêu kỳ quái. Làm nũng đối mang anh luôn thiên nhiên do đó. Nếu tôi đem một ít làm cho nũng này đối với người ở Trầm da thì cảnh ngộ của tớ cũng chưa do vậy nhưng mà không vui.

Được rồi!” bệnh Bắc buông sách, cực chẳng đã nói. “Em đã ao ước nói thì nói đi.” Kỳ thật, anh thật sự chưa bao gồm cảm hứng nghe.

nhưng mà tôi cố ý tự động chẳng chú ý.

“Tiểu Lệ thích một nam sinh trong lớp.” bên tôi chóng vánh rứa lấy cách phá hư chuyện của tiểu quỷ nhỏ dại, ý xấu hiện ra trong mắt. Em gái new học cung cấp 2 của anh ấy phạm tội “mê trai”. (*_*)

“Chuyện đấy thì có liên quan gì tới em?” tiếng nói lạnh lùng thổi qua tai, bệnh dịch Bắc hiển nhiên không tất cả hứng thú lắm với chuyện em gái ruột của mình biết yêu sớm …..Bất quá, tôi thực vui vẻ, cuối anh cũng đi cho trọng điểm.

“Vấn đề là, nam sinh kia thích em, còn phân trần có em nữa.” chúng tôi cố ý bản thiết kế cỗ dáng thẹn áo quan, ha ha ha, lòng tham hão huyền của mình siêu nặng, bên tôi luôn ý muốn Bắc Bắc biết, thật ra bên tôi cực kỳ “có giá”, vô cùng “đáng yêu”.

“Hiện tại là tình ái tay cha à?” bệnh Bắc sau cùng cũng có chút ít hứng thú.

“Vâng.” bên tôi nhanh nhảu đồng ý.

“Em đều thích nam sinh kia?” căn bệnh Bắc hợp tác vào rứa cây bút hỏi.

“Không có.” tôi cấp tốc nhẩu lắc đầu, đôi mắt âu yếm, trông đợi, chú ý anh nói, “Nhưng nhưng, người ta mong muốn nói chuyện tình yêu.” Đáng thương hơn, bên tôi làm cỗ bong tróc một giọt nước mắt.

Quả thật lúc ấy bên tôi rất nhiều chưa am hiểu trọng tâm tình của bản thân mình, vai trung phong lý cứng cáp sớm, ao ước nói một hồi mối tình oanh oanh liệt liệt tuy vậy lại mơ màng, mọi không phê chuẩn được ai là đối tượng trong một đám dài nam sinh đeo đuổi.

“Y Y, mong mơ của em là gì?” dịch Bắc tình cờ gửi vấn đề.

“Ước mơ?”

“Chính là ngành nghề cơ mà em mong muốn sẽ được có tác dụng trong tương lai.”

chúng tôi thật cụ can hệ, bỗng nhiên cực kì hứng phấn kêu lên “Có! Có! Em có một cầu mơ!”

chưa đợi anh nói tiếp, bên tôi hưng phấn nói, “Em hi vọng tương lai vẫn có tác dụng một nàng thư ký kết, sau đấy gả cho một Tổng người đứng đầu trẻ tuổi lại cụm tiền.”

Bắc Bắc bị mong mơ “vĩ đại” của mình dọa, cùng bề mặt biểu hiện rất kì quái dị.

“Có cái gì cơ mà tò mò? Trong truyện không phải phần đa viết vì vậy sao? Gần quan được ban lộc, em làm thư ký kết đến anh ta, anh ta mới dường như bắt gặp hầu như mặt có lợi của em. Biết em chẳng những tất cả dáng người nhà quyến rũ, ngoài ra gồm logic thiên tài, sau đó em thừa dịp này mở một cảnh đường phố máu, đem mấy bạn gái xấu xa đá văng qua một bên, tiếp theo sau đấy thì bầy em bình thường sống ấm no cùng nhau……” (*_*)

tôi hoa chân múa tay còn mong mỏi nói thêm nữa, thiên nhiên cảm thấy trán bị đau….Thì ra, anh sử dụng sức gõ lên trán bên tôi một dòng. Bên tôi đậy trán, oán thù hận trừng lại anh.

“Đi ra xung quanh, đi ra bên cạnh, đừng lãng mức giá thời gian của anh!” Anh đuổi chúng tôi giống như đuổi một bé chó nhỏ. “Nếu không đi ra bên cạnh, về sau anh vẫn không cho em mượn máy tính, cấm đoán lên mạng xem tiểu thuyết tào lao nữa”……

>> tham khảo thêm thể loại truyện Ngôn tình trọng sinh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *