ThơVN.Net

Thông báo mới

Nỗi buồn của gió

Em hỡi em có nghe tiếng mưa rơi?
Trên căn gác tiếng mưa kia thật rõ,
Gió rít gào qua từng con phố nhỏ,
Và cơn lạnh se thắt những con tim…
Em hỡi em có lặng lẽ đi tìm?
Cái nguyên cớ cho nỗi buồn của gió,
Cơn mưa nào….gió phiền não âu lo,
Sao em hiểu nào ai có thể hiểu?
Nỗi buồn của gió
Em hỡi em nếu một lần được yêu…
Hi sinh cả những điều em chẳng nghĩ,
Yêu thương mấy cũng một lần ra đi,
Như cơn gió lặng mình sau bão tố.
Lại tìm ai giữa dòng đổ xô?
Chân bước chậm để đôi lần lạc nhịp
Sẽ nắm tay ai để một đời vẫn kịp?
Đến cuối đường em vẫn được bình yên.
                                                            -TD-

Thơ Đọc Nhiều