ThơVN.Net

Thông báo mới

Nỗi lòng cơn mưa

Trên trời cao gió không còn thổi,
Mây lặng buồn đùn đẩy nhau trôi
Ngây ngất nhìn những con đường nhỏ,
Đắm lòng mình trong những chiều mưa rơi.

Nhưng ai đó lại cảm thấy chơi vơi…
Hay vì nhớ cơn gió nào xao xuyến?
Hay muốn mây trong ngần đôi mắt tím,
Đôi mắt cười…đôi mắt của con tim.

Thả hồn mình trong cõi bình yên,
…. Không ai hiểu cho nỗi lòng mưa cả!
Mưa khao khát…mưa vụng về…hối hả
Sợ một ngày ai đó mãi đơn côi.

                                       –TD–

Nỗi lòng cơn mưa

Thơ Đọc Nhiều