Posted on

Hứa Mịch vẫn bắt gặp ra rằng, bao gồm cả những lần ban đầu của Du Ninh Trạch phần đông mang lại cô. Lần đầu gần gũi, lần đầu dành tình yêu mang lại ai đấy, nụ hôn đầu, ngay cả chuyện kia cô cũng chính là chúng ta bước đầu tiên của anh ý.

Ra mắt truyện Hôn hôn vẫn say

Tác giả: Cận Lê chiêu mộ

Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện hôn hôn đang say

Hứa Mịch tắm rửa kết thúc đi ra, của phòng còn chưa được tất cả bóng người, cô biết chắc chắn Du Ninh Trạch còn chưa gồm trở về. Cô vừa lau tóc vừa nghiêng đầu chú ý thoáng qua đồng hồ treo tường, ngay hiện tại là chín giờ hai mươi phút.

Cô vén tóc mái đã khô một nửa, lại dọn dòng áo cưới bên trên giường treo vào che ăn mặc quần áo. Sau đấy chán nản nằm ở đầu giường chơi di động. Mái tóc Black ẩm mốc của cô rũ xuống giường, gió từ máy quạt ở kề bên thổi mạnh mang đến làm tóc cô bay tứ lung tung.

đùa di động một lúc chậm, Hứa Mịch ngán ngẩm thả điện thoại nằm bên trên giường lăn lộn. “Trời ạ, giờ này nhưng Du Ninh Trạch chứ còn chưa trở về nữa.”

Hứa Mịch bao gồm chút lo lắng xoa xoa ngực. Vừa rồi nằm sấp bên trên giường, áo ngực bên trong ép vào khiến ngực cô gồm chút đau. Trước kia cô tắm cọ kết thúc luôn mặc trực tiếp đồ ngủ, chưa bao giờ mặc nội y phía bên trong. Bây giờ bởi lẽ mong ở bình thường với Du Ninh Trạch, cô cũng quan trọng chưa mặc bikini đối mặt với một chúng ta chàng được.

cơ mà mặc bikini Vậy nên thật là nặng nề Chịu đựng quá đi mất. Hứa Mịch nhăn mày, đến cả trong lúc Du Ninh Trạch còn chưa gồm trở về, cô túa nội y ra đến thoải mái trước, sau đấy anh ta về thì mặc lại sau? Tuy nhiên nghĩ chút ít, cô chớp nhoáng lắc đầu, ai, đang là quên đi, lỡ cũng như anh ta trở về rồi mặc vào không kịp, lúc đó chắc chết mất. Đành chịu đựng, cùng lắm thì không nằm trên giường nữa.

Hứa Mịch ngồi dậy, có tay mang lại đầu đậy giường lấy giấy chứng nhận kết hôn ra. Ừm, đây là giấy chứng nhận kết hôn của cô ý và Du Ninh Trạch. Nói mang lại điều này, hai người nhà đàn cô thật ra cũng chẳng hề là quá hâm mộ cho nhau, chỉ cần trong thời gian quen biết thích hợp liền ước ao cưới nhau thôi.

Khi chụp ảnh cho giấy phê duyệt kết hôn, cô nhớ lúc đó hai mình chỉ ngồi cạnh nhau, bỏ ra một giây chụp ảnh, sau đấy dán vào giấy cấp phép kết hôn, thêm vào đó một cái đóng mộc, đấy chà, cố gắng là hai thành viên gia đình liền hóa thành hậu phi ck. Hứa Mịch cảm giác, lấy giấy phê duyệt kết hôn này quả thật là quá bình thường. Cố nhiên, trừ quăng quật câu hỏi chọn thời gian ra. Cũng may bà mẹ cô gọi nhà bạn cho bầy cô đi cửa sau, bởi vậy cô cộng Du Ninh Trạch liền biến chuyển ngày 14 tháng 2 lễ tình nhân bước đầu trở thành ngày lễ kết hôn.

Giấy chứng nhận kết hôn là để xem tổ ấm hóa thành soái ca đến cả cung nữ. Du Ninh Trạch tuy rằng không thể nói là một mỹ nam vạn mọi người mê, nhưng đảm bảo cùng một số loại bộ mặt tuấn tú bắt mắt. Bởi vậy ngay từ lần bước đầu tiên Hứa Mịch bắt gặp Du Ninh Trạch, cô đã bị cỗ dạng đẹp trai của anh ý thu hút.

Trong lúc Hứa Mịch còn vẫn miên man suy nghĩ, liền nghe được bên phía ngoài có tiếng cửa ngõ vang. Cô vừa buông thứ trong tay ra, tính toán đi ra xem, còn chưa kịp đứng dậy thì cửa buồng đã trở nên Du Ninh Trạch cho thấy.

>> xem thêm Đam mỹ h

“Anh vẫn về?” Hứa Mịch hỏi chấm dứt, mới bắt gặp câu hỏi đúng là bất nghĩa. Du Ninh Trạch vẫn đứng trước mặt, không lẽ không chính xác là anh sẽ trở về rồi sao.

Du Ninh Trạch một thân mặc tây trang đen, dáng nhà bạn anh cao lớn tuấn tú, thời điểm con ngươi đen của anh ý phản chiếu lên ảnh của Hứa Mịch, minh bạch trong đó hiện lên tất cả chút mất đột nhiên, lại mang theo chút ít vui sướng.

Anh đi mang lại tủ quần áo, toá vứt áo khoác ra, khẽ nói: “Ừ.”

Hứa Mịch xuống giường, lê dép lê đi đến sát bên Du Ninh Trạch. Du Ninh Trạch hiên giờ ở trên tiệc rượu đã uống chưa ít rượu, cũng giúp cô cản đi không ít rượu. Cô vừa đặt chân đến ở bên cạnh anh, liền nghe thấy được mùi rượu nồng nặc. “Thân thích hầu hết đi về hết rồi à?”

“Ừ, các trở về hết rồi.”

Du Ninh Trạch mỉm cười toá tây trang, Hứa Mịch tự giác đón lấy, đem tây trang giữ lại trong bao phủ quần áo.

Cô dọn chấm dứt tây trang, phát hiện Du Ninh Trạch vẫn còn đứng cạnh bên, không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào cô. Góc nhìn anh ấm rực, Hứa Mịch cảm cảm nhận khuôn bên thành viên vày ngượng ngùng nhưng dần nóng lên dường như bị thiêu cháy. Anh cao hơn nữa cô một loại đầu, hiện thời đứng ở bên cạnh cô Ngoài ra là từ bên trên cao quan sát xuống cô núm, mà cảnh ngộ là ẩn dưới cô còn tồn tại bao phủ ăn mặc quần áo. Đặc điểm vây khốn này làm cho cô rất có cảm nghĩ vẫn bị anh áp bách.

Trước đây thời điểm cô ở cùng Du Ninh Trạch, phần lớn đều là vì cô ráng quyền chủ động. Đây là lần bước đầu tiên Du Ninh Trạch chú ý chằm chặp cô vì thế, ánh nhìn anh tối sẫm, trong tận đáy mắt còn mang theo dục vọng nóng bóng. Tự nhiên Hứa Mịch liền cảm giác ngượng ngùng.

Trong lòng cô bước đầu khẩn trương lên, ngay cả dòng đầu nhỏ dại cũng không dám ngẩng lên. Hứa Mịch nuốt nước miếng, cảm xúc trái tim đập khỏe khoắn như hy vọng nhảy ra bên cạnh. Bình bình cô khôn cùng quả cảm, không lẽ giờ đây lại ngượng ngùng như vậy? Hứa Mịch bị chấn kinh rồi. Nghĩ đi, ko phải cũng chỉ là một tổ ấm phái mạnh đứng một bên quan sát châm bẩm gia đình bạn thôi sao, cũng đâu phải là cô chưa từng bị nhà bạn khác nhìn ngó vì thế. Đã là gái hai lăm, gồm còn là một cô gái nhỏ tuổi mười bảy mười tám tuổi đâu chứ, ngượng ngùng chiếc khỉ gì? Đáng nhẽ ra cô mới là chúng ta rình nhỏ mồi là anh bắt đầu nên chứ! Hứa Mịch thầm kinh bỉ phiên bản thân. Cơ mà khinh bỉ thì khinh bỉ, phiên bản thân cô đang chưa dám ngẩng đầu chú ý anh.

Du Ninh Trạch chưa thích rượu, cũng khá ít uống rượu. Bởi lẽ vì hiện nay là ngày quan trọng, vì thế anh new bị tóm gọn đề xuất uống rượu. Bây chừ chất xám anh cũng mờ mịt, có chút không khống chế được. Anh chỉ là có bạn dạng năng quan sát chằm chặp vào Hứa Mịch nhưng mà thôi.

Hứa Mịch vừa tắm rửa kết thúc, bên trên chúng ta cô còn bảo quản mùi sữa tắm thơm tho. Mùi hương dịu nhẹ bao gồm chút giống với mùi trẻ con. Da cô cực kỳ trắng, mềm mại hệt cũng như da em nhỏ bé, ánh sáng của đèn trưng trong phòng chiếu thẳng vào làn da cô, làm cho làn da non mịn của cô càng trắng hơn tựa cũng như bạch ngọc, quan sát mang đến có chút chưa chân thật. Du Ninh Trạch nhìn cô mang lại mê muội, anh mở đôi mắt mơ màng, trong đôi mắt đã ẩn lên tơ máu nhỏ dại.

Cô mặc váy ngủ gồm chút thủ cựu, váy kim cương nhạt có viền ô vuông phai màu. Bởi vì khẩn trương, vì vậy bộ ngực ở dưới làn váy bao bọc khắp thở bạo phổi phập phồng. Du Ninh Trạch đứng bên trên cao, nhìn xuống cô có hơi cúi đầu, ánh mắt anh chưa tự chủ gửi xuống bên dưới, liền thấy được cặp chân hơi dài nhỏ xíu ẩn hiện dưới lớp váy mỏng tanh kia.

Đôi mắt Du Ninh Trạch híp lại, hô hấp anh bước đầu cạnh tranh. Cơn say rượu khiến anh không kiềm chế được, liền bước đến ấp ủ chặt lấy Hứa Mịch.

Hơi thở con trai ngay lập tức tràn cho cánh mũi Hứa Mịch, cằm cô bị Du Ninh Trạch rứa lấy, cô bất giác nhắm mắt, cả thân gia đình bạn cứng nhắc chưa dám động đậy. Cô biết bây giờ là đêm tân hôn của cô ấy, chắc chắn bắt buộc phải phát ra đời chút gì ấy, tuy rằng trước đó đang sẵn sàng chuẩn bị sẵn trọng tâm lý, nhưng lại ngay hiện tại chuyện tới trước mắt, quả thật cô sẽ lần khần cần làm gi.

Ngay tại thời điểm Hứa Mịch loạn não thất thần, tự dưng cô cảm nhận thấy trước ngực bị một bàn tay lớn che lên. Bàn tay đó tựa như sở hữu theo điện, khác nhau là cồn vào ngực cô, lại khiến mang đến body toàn thân cô biến thành run rẩy. Tiếp theo ấy, Du Ninh Trạch bỗng nhiên áp môi xuống cổ cô, đôi môi ấm bỏng hôn cô bao gồm chút vội càng, đã từng nụ hôn êm ấm làm cho hô hấp cô cũng loạn lên, khung hình càng run kịch liệt.

Hứa Mịch thật sự có chút sợ hãi. Hơi thở xa lạ của người đại trượng phu làm cô sợ hãi. Khung hình nảy sinh xúc cảm kỳ lạ có tác dụng cô sợ hãi.

Được rồi, tuy rằng cô đang hai mươi sáu tuổi, cũng từng trải qua mấy tình yêu, dẫu vậy cô thật sự đang còn nguyên thân xử chị em a. Đối vấn đề này thật sự Hứa Mịch một chút các bí quyết cũng không có. Hứa Mịch rơi lệ đầy mặt.

Tay cô chống chọi trên ngực Du Ninh Trạch, nhẹ nhàng đẩy đẩy anh, ra vẻ trấn định nói: “Anh đi tắm cọ vẫn.”

đầu óc Du Ninh Trạch tuy rằng đã trở nên khung người cô làm mê muội, tuy thế thật ra anh vẫn còn một chút thanh tỉnh. Anh buông Hứa Mịch ra, thấy Hứa Mịch nghiêng đầu né tránh ánh nhìn chỗ khác, anh mỉm cười nhẹ, vỗ nhẹ lưng cô rồi nói: “Đừng sợ. Bản thân mỗi chúng ta từ từ làm tiếp, anh đi tắm trước.”
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

>> tìm hiểu thêm Đam mỹ sinh tử văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *