Posted on

Nguyên Phi Ngư, cô gái luôn sống trong đời sống khổ cực cũng như dửng dưng, vẫn chạm chán chàng trai Quan Nhã Dương nổi tiếng, mối tình Dường như là chuyện đương nhiên, cô khao khát được yêu dẫu vậy chẳng thể nào thoát khỏi sự an bài xích của số phận.

Trình làng truyện Lang thang trong con tim anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Lang thang trong con tim anh

Dạo gần đầy trời mưa rả rích, tháng ba mùa xuân vốn tiết trời êm ấm, nỗ lực cơ mà thoáng chốc lại trở nên lành lành cũng như ẩm thấp nạm này, dù ngồi của nhà bật ổn định ấm áp cơ mà cũng quan yếu xua tan được chiếc se lạnh đã không xong phong bế, do đó Nguyên Phi Ngư khi ngửa bên chú ý về bên mặt nước blue thăm thẳm thì chưa khống chế được mà khẽ rùng bạn. Mặt nước lạnh bảng giá chóng vánh xâm chỉ chiếm khắp cơ thể, cô có vẻ một chú cá ở lâu trong bể nước, khắp các tế bào trên khung người mọi nở ra khoan khoái cực kì, thoải mái dang rộng cánh tay, đôi mắt chớp chớp chú ý luồng sáng như thật như ảo xoẹt qua trước bên, khóe miệng khẽ nhếch tạo ra nụ cười kỳ lạ. Trong luồng tia nắng ấy, cô thấy chị em đang lâu chưa gặp gỡ, ở phía đầu cầu thang sắt kia, người mẹ ngước góc nhìn mơ màng nhìn cô, các giọng nói bi đát khổ cơ biển chẳng thể nào thốt ra được: “Phi Ngư, sau này bé hãy chiều chuộng đứa trẻ kia như em trai mọi người, hãy nắm mẹ trả nợ, bọn bần kia nhất định vẫn gặp báo ứng…” Sau đấy tiếng phanh xe rít lên chói tai, tiếng gào thét, có người nổi điên, có người nằm bên trên vũng máu, còn đứa trẻ kia lại hồn nhiên lắc lắc cánh tay cô, tiếng nói trẻ mỏ nhỏ nhẹ khẽ vang lên: “Chị ơi, ba em sao rồi?”. Sao rồi? Sao rồi? Con người này sao rồi? Ai hiểu rằng đây… Luồng sáng kia vỡ vụn thành từng mảnh tựa như bọt nước dính theo khung người cứ lặng lẽ âm thầm chìm xuống, càng ngày càng xa vắng cô, rút cục bay mãi lên trời cao.

Cô bắt gặp một chàng trai trẻ đứng dưới khu nhà lâu đời hét Call về phía cô: “Nguyên Phi Ngư, anh bắt buộc giải thích sở hữu em một chuyện.” anh chàng ấy khôn cùng đẹp mắt, mắt thanh mày tú lại cực kì lộng lẫy cao nhã, cơ thể cao lớn cứng rắn ấy đứng dưới ánh bên trời tựa cũng như cây văn trúc xinh đẹp nho nhã, chỉ cần điều các thứ ấy lại bập bềnh trôi nổi như bọt nước giữa không trung, âm thầm lặng lẽ rời xa cô. Cô dang rộng cánh tay đứng lặng, rồi lặng lẽ nhảy xuống đáy nước mỗi lúc một sâu để ngẩng lên chú ý từng tia sáng đã nhảy múa xung quanh nước, cứ vắt lặn sâu xuống đáy nước…Phi Ngư, Phi Ngư… Em đang có tác dụng gì thế? Không sao chứ?” bên ngoài vọng lại tiếng gõ gõ vào thành bể chai lọ thủy tinh, âm thanh siêu nhỏ tuổi, khiến khi đắm mọi người trong bể nước nghe thoáng chút mơ đại dương, cơ mà Nguyên Phi Ngư đang xoay mình lại, chú ý qua tấm kính chai lọ thủy tinh cứng chắc chắn to lớn ra bên ngoài, chị Trương đã ra sức vỗ vỗ vào tấm kính, tựa như trông thấy chuyện gì ấy cực kỳ đáng sợ, thấy cô quay người thân lại mới thôi không gõ vào tấm kính nữa, làm hành động vô cùng khoa trương “dọa chị bị tiêu diệt mât”, vỗ vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm. Nguyên Phi Ngư tháo dỡ dòng kính bảo an mắt rồi đeo lên cổ, nhìn chị Trương sẽ lo lắng, tất cả chút chưa hiểu bơi về phía đấy, nhưng lại bộ quần áo lặn mới được tậu chính giữa khá bó buộc, bao phủ lại có rất nhiều cá con mang đến xỉa mồi, khiến hành động của cô biến thành cạnh tranh khắn lạ thường. Một chú cá đuối da trắng nhạt thốt nhiên vờn nhẹ lên cánh tay, mở rộng cặp vây giương cao vây ngực bơi vòng quanh cô, chế tác dáng vô cùng lạ mắt, đuôi cá đuối trực tiếp chạm lên đỉnh đầu cô, hay như chú cá chim bé dại qua lại không ngớt giữa hồ hết lọn tóc đang bập bồng trong làn nước, như hy vọng biểu đạt sự bất mãn vẫn muộn rồi nhưng mà không được nạp năng lượng, Nguyên Phi Ngư sờ sờ vào mũi cá, rồi lại vỗ vỗ lên đầu chúng, khua khua lao lý dọn dẹp trong tay, biểu hiện thời gian đang còn sớm, cô cho nguyên nhân là cần dọn dẹp vệ sinh cho việc đó, cách thời gian đến nạp năng lượng cũng như biểu diễn lúc mười giờ đã còn sớm. Chị Trương đứng hóng một lát bên phía ngoài tấm kính chai lọ thủy tinh, thấy cô bận rộn túi những vết bụi, liền giơ tay chỉ chỉ, miệng ra hiệu bởi khẩu hình thông báo:

Cấp Tốc lên đi, tất cả chuyện chọn em. Nguyên Phi Ngư gật đầu đồng ý, liền quay về phía con cá đuối vẫy tay tạm biệt, đôi chân đạp nước tập bơi lên. Ra khỏi bể cá, còn chưa kịp nạm đồ tập bơi thì liền thấy chị trương chạy nhào đến, cụ chặt cánh tay cô, lo lắng trách mắng: “Phi Ngư, vừa rồi em có tác dụng gì vậy? Nằm không cử động trong bồn cá, chị còn tưởng em bị ngạt nước, làm cho chị lo quá”. “Ha…” Nguyên Phi Ngư ráng bình thở oxy, tháo bên nạ ra, hiện rõ đôi môi hình thoi và cặp mắt mang mặt đường nét phân biệt, có lẽ rằng bởi ngâm gia đình bạn trong nước quá chậm, sắc môi cô nhợt nhạt cũng như chưa chút máu, cả con ngươi cũng thế, tựa như nhuốm một tầng mây mù mông lung mờ ảo, gồm xúc cảm nhập nhèm uể oải, màu da cũng trắng bệch, trán trơn bóng, chiều cao một trăm sáu mươi centimet, chẳng hề cao dẫu vậy cũng không hề thấp, đứng giữa đám người thân, dù sao cũng được tính là một hình tượng hình dễ thương, tuy thế cũng chẳng gồm ở đâu quá đặc thù. Đời sống cũng như vậy, không đậm chẳng nhạt, tựa như mặt biển ôn hòa bằng lặng chưa một gợn sóng. Hai mươi sáu tuổi đời, nói mập cũng không phải, nói nhỏ cũng không đúng, thu nhập cũng ổn, vay tiền mua ngôi nhà, đã làm được cậu em Hiểu Bách đắt tiền lanh lợi, thích vẽ chuyện tranh có thêm các kết quả vượt trội, cũng từng bắt đầu có thu nhập, giúp sức chị trả tiền căn nhà, nên cô chẳng có gì chưa vừa lòng nữa cả. Chỉ cần mỗi khi chợp mắt, cô luôn cảm giác mọi người có vẻ một chú cá nhỏ bị giam mình trong nước, khoảng không gian bên dưới nước quá thiếu thốn khiến cô không tài nào thở được, dù mong mỏi hướng ra quả đât phía bên ngoài nhưng lại cũng chẳng cách nào thoát khỏi sự gò bó của làn nước, nếu như không sẽ bị khô cạn nhưng mà bị tiêu diệt. Mỗi lúc rứa này, cô đều chung thói quen ngâm người xuống nước, để làn nước lạnh băng từng chút từng chút len lỏi vào đã từng thớ thịt da trên khung hình, cũng như cố kỉnh cô new cảm cảm nhận loại cảm giác mơ đại dương, sau đó bốn đưa ra dang rộng, mặc đến khung người dần chìm nghỉm, trung khu trạng theo ấy cũng dần bằng lặng trở lại.

Cô thở một hơi dài, khẳng định chẳng tài nào giải thích được hành động vừa rồi của mình, chỉ giống như gượng gạo cuốn lại lọn tóc rối bù đang còn vẫn nhỏ nước, rứa giả bộ bình thản ngẫu nhiên, giọng điệu bao gồm chút hờn dỗi: “Chị Trương à, em là thợ lặn, chị nói như nạm chẳng hề làm tổn thương lòng tự trọng của em sao?”. “Nghe đâu nhiều người bị tiêu diệt chìm những biết tập bơi, dù là thợ lặn cũng phải cẩn trọng một ít.” Chị Trương thấy cô an bình an toàn mới buông tay cô ra, giọng điệu của bà chị có lẽ sẽ cảnh báo cô, sau đấy mới nói: “À, đúng rồi, người đứng đầu trung tâm bảo em cho buồng buôn bán của ông đó, trung tâm huấn luyện của mình hôm nay được người ta bao hết, bao gồm chuyện mong đàm đạo cộng em.” Chị Trương nói mang lại hai chữ “bao hết”, thần sắc vui sướng không sao che giấu nổi, cười cợt híp mắt sản xuất nếp nhăn khu vực khóe mắt, Nguyên Phi Ngư dĩ nhiên hiểu rõ, bao hết cũng Có nghĩa là chị trương – đội ngũ nhân viên thu vé hôm nay đang được tan ca sớm, về nhà cho con bú, đám đội ngũ nhân viên đảm đang quá trình khác trong chiếc rốn tuy cảm thấy không được tan ca sớm, nhưng mà các bước cũng đã được sút nhẹ không ít, cụ dẫu vậy đối với thợ lặn cơ mà nói, quá trình chẳng nhẹ nhõm hơn 1 chút nào, chương trình biểu diễn đến cá ăn sâu vào lúc mười giờ sáng quan trọng bị hủy quăng quật, bất luận là trình diễn cho một gia đình bạn xem, hay hàng trăm gia đình xem, đối sở hữu chúng ta màn biểu diễn mà nói, thực ra đều như nhau.

Còn vấn đề sớm buổi tối dọn dẹp vệ sinh mang đến cá trong bể thì tùy thuộc vào lượng rong biển dính trên kính chai lọ thủy tinh, kiểm soát bối cảnh sức khỏe của cá, nào có vẻ qua loa gần như được. “Em biết rồi, em đi vắt đồ rồi vẫn cho ngay.” Nguyên Phi Ngư tiện tay vẫy kính chào chị Trương, cấp tốc chân Bước về bên phòng nạm đồ. Vậy bộ đồ áo lặn, mặc lại chiếc áo len ấm lâu năm cùng cái quần ngắn, rồi đi thêm đôi giầy màu nâu nhạt, cảm giác đang lạnh, lại khoác bổ xung loại áo khóa ngoài ngắn bên ngoài cũng được để của nhà ráng đồ trước đó, dùng khăn lông lau bị khô tóc, vấn gọn tóc sau gáy thành một túm, sau khi kể cả vẫn hoàn thành, cô new ra khỏi phòng vắt đồ. Về khoản ăn mặc cô cũng đều có chút chấp nhất, cần thiết để bộ dạng của mình thoải mái quá hoặc lôi thôi nhếch nhác, còn nếu như không trung khu trạng đã vô cùng tồi tệ, chẳng có tác dụng được bài toán gì hết, dù sao có muốn trước tiên buộc phải về nhà đổi khác âu phục đến quy củ nề nếp, mặc dầu là thời gian cực kì cần kíp, đối với cô thời gian chính là thứ gì đó lâu bền hơn không an toàn, trước chết choc hay Khủng hoảng cô chẳng bao gồm chút tư tưởng gì, hay cũng có thể nói là cô đã trở nên vô cảm. Cửa buồng buôn bán của giám đốc cái nôi chưa đóng, có thể nhìn thấy được cả tình hình phía bên trong. Bên của phòng làm việc bé nhỏ này chỉ bày biện một cái bàn, một bộ phỏng sofa màu đen chưa máy bắt mắt, ở kề bên sofa còn có mấy bồn cảnh cần đến để tô điểm, Trong khi chẳng tất cả thứ gì khác. Bây chừ người có quyền lực cao chiếc rốn sẽ ngồi trước bàn ghế làm việc, sắc mặt thoáng hiện vẻ chần chừ chú ý châm bẩm vào ngân phiếu bên trên tay, chủ yếu không chú ý đến có người đứng xung quanh cửa ngõ, một cô gái trẻ trang điểm cao cấp đã ngồi trên sofa ở bên cạnh bàn ghế làm việc, vẫn giơ ngón tay chiêm ngưỡng và ngắm nhìn đã từng móng tay được gọt giũa tô điểm cảnh giác cẩn thận, như từng giọt nước long lanh óng ánh buổi sáng sớm phản chiếu ánh mặt trời đã được trận mưa gột rửa sạch vẫn, tỏa nắng chói mắt khiến Nguyên Phi Ngư thoáng thất thần. Chúng ta bên phía trong cứ bận có vấn đề riêng của mình, chẳng ai cảm thấy sự tạo ra của cô ý, Nguyên Phi Ngư đành gõ cửa ngõ. “Giám đốc, ông sắm tôi?”. “Ừm…” hiện nay vì chưng người đứng đầu bắt đầu buông mấy tấm séc trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn lên, khách sáo chào hỏi cô. “Phi Ngư, vào lấn sân vào đi, có chuyện này muốn hội đàm sở hữu cô.” người đứng đầu trung tâm là một chúng ta trung niên, dáng đẫy đà, ăn mặc thoải mái, ko phải gồm thái độ kiêu căng ngạo mạn của người đứng đầu, chat chit với đám công nhân cấp dưới bao giờ cũng mỉm cười ha ha cực kì hòa nhã, chỉ cần có điều ông ta bao gồm niềm đam mê kỳ quái đối với cụm loài vật hải dương, ngày nay tốn phân vân bao nhiêu tiền bởi vì nhiều loại cá thu hút, cũng chẳng mong muốn củng cố phúc lợi cho nhân viên, mà khi nào cũng nói, sống ở trên đời luôn được thai thành viên gia đình với các con vật hải dương ko phải cũng chính là chuyện ấm no sao?

>> đọc thêm top truyện Cưới trước yêu sau

phúc lợi thì gồm gì cần thiết chứ. Vậy nên dù có là chúng ta tốt cho mức nào, cũng thường nghe thấy đám công nhân lời ra tiếng vào nói xấu chủ tịch. Nhưng riêng điểm này, Nguyên Phi Ngư chẳng bao giờ chú tâm, thậm chí cô còn biết phương pháp cân nhắc khá giống mang người đứng đầu chiếc rốn nữa, bởi chúng ta đông đảo là tổ ấm đam mê mếm mộ chưa bao giờ biết ngán các loài sinh vật hải dương, luôn hy vọng giống như được thấy được hoặc có trong tay mà hơn nữa nữa, do vậy gần như lúc đám công nhân thì thầm béo nhỏ tuổi, thi thoảng Nguyên Phi Ngư cũng tỏ vẻ bất bình cố mang đến giám đốc: ước ao chỉ đạo tính tình có lợi đẹp lại rộng rãi, của các nước khác này đâu gồm điều tốt cũng như vắt, dù sao tất cả chúng ta chạm mặt được một bởi vì lãnh đạo tính tình chẳng ra có tác dụng sao, nhưng thoải mái gần gũi cũng như nuốm ko phải càng đảm bảo hơn bao người rồi sao? Nguyên Phi Ngư bước tới trước bàn ghế làm việc, bạn gái cute vốn vẫn ngồi bên trên ghế sofa ngẩng đầu lên, sử dụng ánh nhìn rất là cao ngạo thầm Review Nguyên Phi Ngư toàn bộ cơ thể, thuận hướng đưa tay lên vén lọn tóc bên với tai, lộ ra một chiếc khuyên tai tỏa sáng che lánh. Là làm nên bắt đầu nhất của ENZO trong quý này, Nguyên Phi Ngư liếc mắt qua liền khám phá ngay, thực ra không phải vì chưng cô vồ cập các mang lại nhãn hiệu nhiều đồ trang sức nổi tiếng, chỉ vì thành viên các bạn ĐH, thành phần ngoan rứa Tần Lạc của cô là bé rán ngoan đạo, gia đình ruột của ENZO, nhìn ngắm, nghe nói mang đến quá cụm buộc phải ngẫu nhiên cũng dò ra được tí chút, đầy đủ là đông đảo thứ quý báu khiến người trong gia đình khác bất ngờ mang đến sửng ốm, không hề cô tiêu tốn thời gian để tâm mang lại mấy thứ bình thường của gia đình bạn. “Phi Ngư, bởi này là cô Bạch Thục Quyên, lúc này cô ấy đến đây bao hoàn toàn nơi này, là muốn chúng tôi cùng cô đó có tác dụng chút chuyện.” giám đốc ngồi ẩn dưới bàn ghế làm việc công bố, sau đó chỉ tay về bên Phi Ngư để Trình làng có Bạch Thục Quyên, “Cô Bạch, cô đấy là trưởng nhóm nhóm thuần chăm sóc và lặn vị trí trung tâm của bên tôi, Nguyên Phi Ngư, cần của cô ấy có thể thử chuyện trò luận bàn sở hữu cô đấy xem sao, hồ hết chuyện tác động mang đến lặn, cô đấy hầu như vô cùng chuyên nghiệp.” “Trông rách rưới chằng khác gì một học sinh trung học, chắc cú biết lặn sao?” Bạch Thục Quyên đứng lên vươn cao ngón tay, vừa ăn uống vẻ đẹp của móng vừa hững hờ lạnh lùng liếc xéo Nguyên Phi Ngư một cái, “Ý của mình thực ra cực kỳ đơn giản, chỉ cần có cô ở dưới nước kéo mở giúp bên tôi một tấm băng rôn, sau đó đưa mọi loài cá mập mang lại cũng như nó vẫn tập bơi qua tập bơi lại và rỉa các bông hoa quanh tấm băng rôn đấy, tạo một cảnh tượng cực kỳ lãng mạn là được…” lúc đầu vốn khôn cùng ước ao kính chào hỏi lễ phép, nhưng mà ngay sau khi nghe thấy bản thân bị diễn tả thành “Học sinh cấp hai rách rưới”, tiếng xin chào hỏi như tắc nghẹn cổ họng, thế nuốt cục tức vào bụng dẫu vậy chưa phương pháp nào vào nổi. Tuy hai mươi sáu tuổi nhưng bị con người ta coi là học sinh trung học chính xác là vẫn gồm chút vui vẻ, mà lại hai chữ “rách rưới” lại đúng là khiến người ta chẳng thể nào cười nổi, mang cỗ dạng khóc cảm thấy không được cười cợt cũng chẳng chấm dứt, cô liếc mắt sáng quắc quan sát miệng Bạch Thục Quyên vẫn khép mở không hoàn thành, mà lại càng nghe đều lời sau ấy, càng cảm nhận không vui một chút nào. “À, gần như thứ này chúng tôi mong mỏi bắt buộc làm cho ở con đường ngầm dưới đáy bồn, hoa tôi chuẩn bị sẵn sàng tốt rồi, hóng lát nữa đã đưa đến, hoa mã đề màu trắng, bên tôi và người nhà trai bên tôi cùng thích hoa mã đề.” nặng nề lắm new đợi đến khi Bạch Thục Quyên nói hoàn thành, sắc bên của Nguyên Phi Ngư vẫn mọi suy sụp, lia thẳng góc nhìn về phía chủ tịch chiếc rốn, các giọng nói tất cả chút cứng nhắc: “Giám đốc, kéo tấm băng rôn không vấn đề gì, mà lại hoa mã đề bao gồm độc, nếu để cá béo và rùa biển rỉa bắt buộc đã hết sức nguy hiểm, bên cạnh đó cá to và rùa biển khơi ở bên dưới đáy biển cả lại cảm thấy không được huấn luyện chuyên nghiệp và bài bản, lỡ nuốt bắt buộc vào trong thì đã chẳng biết chuyện gì xảy ra.

tôi chưa chấp nhận…” “Giám đốc, ý gì cố hà? Chúng tôi đang trả tiền.” còn chưa đợi Nguyên Phi Ngư nói chấm dứt, Bạch Thục Quyên lập tức Ác hăng ngắt lời, chỉ về bên mấy tờ ngân phiếu trên bàn, “Số tiền này đủ để sống trong khách sạn năm sao tốt nhất một tuần liền đó, chút đề xuất này cũng không đủ sao?” chủ tịch ngước góc nhìn lưỡng lự có tác dụng vắt nào về bên Nguyên Phi Ngư, thở dài, “Tôi hiểu suy xét của cô ý, tuy nhiên cô cũng biết cứ mùa đông mang lại là chuyện kinh doanh buôn bán của gia đình không đủ có lợi lắm, ngoài ra hệ thống lọc nước cũng đã lạc hậu rồi, mấy lúc trước do chất lượng tốt nước gặp sự cố nhưng mà đã tổn thất mất rùa biển mai xanh, trong trung tâm của gia đình bạn chỉ với có hai nhỏ rùa biển khơi mai blue, nếu đứng vững không giải quyết Việc lọc nước, e rằng còn nhiều loài cá khác đang mắc bệnh thậm chí là bị tiêu diệt, đặc biệt là hầu hết loài cá quý hiếm ở khu triển lãm Châu Nam Mỹ…” Nguyên Phi Ngư cúi đầu, tay siết chặt thay đấm, hồ hết lời phản bác kia dù có gắng nào cũng quan trọng nói ra thành lời được, đông đảo gì người đứng đầu nói là sự thực, một cặp rùa đại dương mai blue một đực một loại, trước nay hoàn cảnh các ổn định, tuy nhiên kể từ ba lúc trước sau khi nhỏ rùa biển mai blue đực chết, còn rùa chiếc cũng chẳng nhà hàng ăn uống gì, lúc nào cũng rúc người trong gia đình trong khe đá, chẳng giống bình thường hay bơi lội ra nô đùa cùng hầu như con cá khác, cô khôn xiết bi quan, thực không ao ước để bối cảnh tương tự xảy ra bổ xung nữa. Nguyên Phi Ngư bỗng dưng liếc nhìn tổ ấm chị em cẩu thả tùy tiện kia, vẻ rất là âu sầu, về bình diện các bước cô còn gan lì gan dạ hơn cả nam nhi, gồm mấy loài vật biển lớn ác loạn bắt đầu được chui vào chiếc rốn, cô luôn là chúng ta bước đầu tiếp cận, dẫu vậy kỳ thực phần lớn thứ lại chưa chắc Như vậy, chuyện cô bận tâm nhất có tương đối nhiều, chẳng ai mẫn cảm, chấp nệ hơn cô, việc thuộc về tính phép tắc đảm bảo quan trọng hạ thấp, trừ khi vì chưng các loài cồn vật biển khơi hâm mộ nhưng mà ngày ngày từ sáng đến về tối ở mặt cô. Cũng có thể nói, cô đã đối xử tốt có bất kể chúng ta nào, loài sinh vật nào của quốc tế này, nhưng lại bảo đảm không đối xử tốt sở hữu chính bản thân.

của nhà công tác rất là yên tĩnh, các bạn những đang ngóng câu trả lời của Nguyên Phi Ngư, giằng teo trong đầu mấy phút trời, rút cục Nguyên Phi Ngư cũng thỏa hiệp, “Vẫn cấp thiết để hoa mã đề tiếp xúc với cá to, bên tôi có thể giúp cô Bạch kết hoa ấy thành vòng, rồi đeo vào cổ cá béo, rồi sau đó đang thay dẫn cá béo cổ đeo vòng hoa đi vòng quanh cô Bạch và mình trai.” “Được được được…” người đứng đầu thấy Nguyên Phi Ngư gật đầu đồng ý, mau lẹ cười cợt vui vẻ khuấy đụng người, “Ý kiến của Phi Ngư rất tuyệt, vòng hoa nếu ở trong nước vững bền đã cực kỳ lãng mạn.” Bạch Thục Quyên cũng không nói gì thêm, chỉ khua khua tay, thò tay vào túi bỏ ra chiếc điện thoại cầm tay, gọi mình với hoa vẫn đặt trước mang đến. Nam bao gồm chuẩn bị lên sàn rồi. Chính là gia đình bạn trai tạm thời của cô ý em mắt mọc đỉnh đầu ấy ạ.
>> xem thêm thể loại Ngôn tình cao h

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *