Posted on

Ngay từ đầu, tôi sẽ biết, bạn chưa thương chúng tôi, cơ mà tôi sẽ gả mang đến người! Phân biệt biết thành viên đạt được tổ ấm, chung cuộc lại đâm chính bản thân bị thương, nhưng lại chúng tôi đã chấp nệ đâm thanh kiếm báu này xuyên thẳng qua ~ trái tim mọi người, thà rằng dày vò mang đến chết trong thống khổ, cũng chẳng nguyện đẩy các bạn ~ ra.

Ra mắt truyện một đời

Tác giả: winter Tiểu Tửu Oa
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Một đời

Ngay từ đầu, bên tôi đang biết, mình chưa thương tôi, tuy thế tôi đã gả cho những người.

Ngày chúng tôi kết hôn, mưa rơi tầm tã.

chúng ta bế chúng tôi vào của phòng, quẳng chúng tôi xuống giường, đạp cửa cơ mà đi, xông vào mưa thu bất tận.

người trong gia đình đứng giữa làn mưa bất tỉnh, chúng tôi sẽ đứng trước cửa sổ tiếp giáp đất đờ đẫn dõi theo người.

Đây là lần ban đầu, tôi cảm thấy tấm lưng mình thoáng lung lay, mà thậm chí bao gồm chút chật vật, cơ mà cho dù là chật vật, cũng làm con người ta thấy hoàn mỹ.

mọi người chính là một mình nam giới như gắng, tựa cũng như một thanh kiếm báu đậy loáng ánh kim.

sáng tỏ biết người nhà có được chúng ta, rốt cuộc lại đâm chính mình bị thương, nhưng mà bên tôi đã chấp nệ đâm thanh kiếm báu này chiếu xuyên thấu qua | con tim bạn, thà rằng dày vò mang đến bị tiêu diệt trong thống khổ, cũng chẳng nguyện đẩy người thân | ra.

mọi người xoay chúng ta lại, sử dụng đôi con ngươi black thẳm trừng lấy bên tôi.

“Trời lạnh, anh dầm mưa gắng này, sẽ cảm lạnh!” bên tôi bé dại giọng nói, tránh ánh mắt mình, kiễng mũi chân lau đi nước mưa trên mặt nhà bạn.

người trong gia đình hốt nhiên bắt lấy tay bên tôi, gạt ô mưa trong tay bên tôi đi.

Rồi, người thân làm một việc kế bên dự liệu của tôi, mọi người hôn bên tôi.

người tiêu dùng sức bóp lấy khuôn mặt chúng tôi, hôn đôi môi chúng tôi, lại, cắn cắm không xong.

chúng tôi được gia đình hôn nhưng mà ý loạn tình mê, khắp cơ thể vô lực.

mà lại mặc dầu là cố gắng, tôi đang biết rõ, đây ko phải yêu, ngược lại, đây chỉ đơn giản là hận.

mọi người hận tôi!

đa số giọt mưa buốt báo giá rơi lên mặt, lên cổ, chảy dọc sống lưng tôi, chúng tôi rùng tổ ấm, new thức tỉnh, lấy tay đẩy bạn ra.

nhà bạn hơi bực, lại bắt giữ lấy tay chúng tôi, bế ngang tôi, lần nữa bế bên tôi vào ở trong phòng tân hôn đầy nến đỏ, quẳng bên tôi xuống giường.

người đè xuống, giận hung ác nhưng xé rách thứ ăn mặc quần áo, hồ hết gì vinh quang giả sản xuất giữa bên tôi cũng như bạn.

bên tôi đau mang đến mức mở phệ hai mắt, quan sát phía bên dưới đôi chân mày rậm đã siết lại của bệnh nhân, ấy chính là đôi con người ta thâm thúy, bên trong lại tưng bừng lửa cháy màu máu cực kỳ, đỏ hệt cũng như phần đa đồ trang trí quanh phòng tân hôn, đỏ mang lại chuẩn xác.

hồ hết vướng bận rộn giữa chúng tôi bắt đầu từ đấy, một đêm đấy.

Một bạn cứ yêu, một chúng ta cứ hận, hai người trong gia đình, cứ dằn vặt nhau.
gia đình tên Tập Lãng, hai mươi sáu tuổi.

>> tìm hiểu thêm top truyện Ngôn tình trọng sinh

Ở thành phố A, ai cũng biết, thành viên gia đình là anh tài trong giới buôn bán kinh doanh sở hữu tương lai rộng mở; nhưng trong giới buôn bán, ai ai cũng biết, hết thảy địa bởi vì cùng thắng lợi của bệnh nhân đông đảo là nhờ một tay cha chúng tôi.

bởi lẽ vì, bạn cưới chúng tôi.

Lần bước đầu tiên tôi bắt gặp Tập Lãng, là mùa hè năm ngoái.

Khi ấy, tôi bắt đầu ngừng kỳ thi vào trường CĐ, thi đến rối tinh rối mù; mà công danh sự nghiệp của bệnh nhân lại ngày càng đi lên, mọi người mang lòng dũng mãnh cũng như tầm nhìn sáng suốt hơn người trong gia đình cộng năng lực xuất sắc đã nấu xong một vụ làm ăn to xưa nay chưa từng có, vì thế được cha chúng tôi tán thưởng, đề bạt lên bố bậc.

Đối với một cục chức nhỏ xíu tay trắng, đây sẽ là một kỳ tích.

nhưng Tập Lãng, người trong gia đình lại thấy còn chưa đủ.

thành thử, khi tôi ra mắt trong quả đât của bệnh nhân, gia đình chẳng phải chối từ tôi, ngược lại, tôi được thành viên gia đình xem như thứ vẻ ngoài khó khăn giành được, vừa đúng, lấp đầy dục vọng hừng hực cháy bỏng vị trí đáy lòng tổ ấm.

chúng tôi đang nhớ rõ buổi tối hôm đấy, tôi đứng cùng gia đình giữa quảng trường bạt ngàn, giữa bóng đêm bạt ngàn của bầu trời sao hỗn độn, trông chúng tôi thực nhỏ nhắn, cầm cố mà lại chúng tôi lần bước đầu lại cảm giác đôi mắt của mình căng tràn, hết thảy phần lớn là thành viên gia đình, chỉ một mình tổ ấm.

“Tôi ao ước lấy cô!”

Chẳng có hoa hồng lãng mạn cùng nhẫn diamond lấp lánh, người trong gia đình chỉ nói tư chữ như nạm, thanh âm có chỗ lạnh lẽo, lại khôn cùng kiên trì.

tôi ngẩng đầu quan sát thành viên, khuôn mặt tổ ấm bền chí anh tuấn được ánh sao sáng ngời phủ lên một tầng màu quà hoa lệ, tỏa ra thứ ánh sáng cần thiết kháng đối, tôi ngắm tổ ấm, ngây ngớ, cũng thiết yếu từ khi đấy, tôi không thể ngăn gia đình bạn bửa vào trong đôi con ngươi thâm thúy của bệnh nhân, trầm luân thật sâu, vô phương thoát khỏi.

cho dù cha bên tôi khôn cùng tán thưởng tài hoa của Tập Lãng, cơ mà sẽ khuyên bên tôi cận thận khi mua gả cho tất cả những người, ba bên tôi trầm mặc thật chậm, chung cục new nói với chúng tôi, mặc dầu các con tất cả ở với mọi người trong nhà, con chắc hẳn rằng lâu bền hơn cũng lừng khừng được, cậu ta rốt cục là người trong gia đình Đấng mày râu cần làm gi, bởi lẽ vì bé vốn cũng chỉ mong sống dưới bóng lưng của cậu ta.

bên tôi gật đầu cười cợt cười cợt, trong lòng thầm nói, gắng là đủ rồi.

Cứ vậy, chúng tôi gả cho những người.

Gả cho một người nhà nam nhi ko phải thương chúng tôi.
>> tham khảo thêm phân mục truyện Ngôn tình tổng tài

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *