Posted on

Ai là fan cuồng của chuyên mục tiểu thuyết ngôn tình thì chắc cú không thể bỏ mất tập tiểu thuyết Đông Cung của tác giả khét tiếng của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn. Sức hấp dẫn, lôi cuốn của từng chi tiết trong truyện là điều không thể chối cãi. Tuy nhiên, bạn đã phát âm hết về tác phẩm kinh điển này chưa. Bài viết lần này sẽ giúp sức cho Anh chị em tất tần tật những điều bạn muốn biết, về siêu phẩm ngôn tình được giới trẻ hiểu là quyển ngôn tình đáng hiểu này.

review sách Đông Cung của Phỉ Ngã Tư Tồn

review sách Đông Cung của Phỉ bổ tứ TồnMục lụcThông tin chủ quản về sách bạn cần biết:Đôi điều về tác giả Phỉ vấp ngã tứ Tồnshare sơ lược nội dung của Đông Cunghiểu rõ sâu xa riêng về Đông Cung của Phỉ vấp ngã tư TồnReview từ độc giả khácBạn có thể mua sách ở đâu?

Thông tin cốt yếu về sách bạn cần biết:

Đôi điều về tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn

Phỉ Ngã Tư Tồn (sinh ngày 26-12-1978) tên thật là Ngải Tinh Tinh là một nhà văn nữ thuộc dòng văn học tiến bộ Trung Quốc.Cô được mệnh danh là một trong bốn tiểu thiên hậu ngôn tình Trung Quốc. Phỉ xẻ bốn Tồn nổi lên từ một tác giả viết trên mạng. Các tuyệt phẩm của cô luôn được ngưỡng mộ và giữ kỉ lục sách bán chạy so sánh các tác giả cùng ngành. Cô là tác giả của hơn 20 tác phẩm mập nhỏ xíu và 11 tác phẩm trong số ấy đã và đang được chuyển thể thành các dự án phim điện hình họa. Các bút danh trước đây cô từng cần đến là là tứ Tồn và Phí Tiểu Tồn. Người tìm hiểu đã quá thân thuộc với sang trọng tiểu thuyết của nữ tác giả. Có thể hiểu cô là tác giả của những bi kịch tình yêu.

Phỉ xẻ bốn Tồn là một câu thơ cổ trong Kinh Thi (Xuất kỳ đông môn – Trịnh Phong). “Phỉ” là không phải, “Ngã” là ta, “Tư” là nhớ nhung hoặc là ý chí, được dịch nghĩa là “Tôi vẫn ở đây mà anh đã ở bên kia chân trời.”( theo Wikipedia)

công bố sơ lược nội dung của Đông Cung

Nàng là Tiểu Phong vốn là cửu công chúa nàng dâu cực phẩm của Tây Lương quốc. Ở vương quốc Tây Lương nàng được vô vàn ân sủng. Chỉ do muốn thiết lập hòa thuận giữa nhị nước Trung Nguyên và Tây Lương nên nàng buộc phải tới Trung Nguyên “làm dâu”. Chàng là Lý Thừa Ngân thân là đương kim thái tử,thân phận cao cả , dưới một người nhưng mà trên vạn người.Vì cuộc hôn nhân lấy tính chất chính trị, bất đắc dĩ chàng mới phải mang công chúa của Dị quốc.

Chàng có cuộc sống của riêng chàng, đó là những tháng ngày hạnh phúc bên ái phi Triệu lương đệ-Triệu Sắt Sắt. Tiểu Phong cũng có cuộc sống của riêng nàng.Đó là những ngày lén xuất cung, trừ gian diệt tàn khốc , bắt móc túi , giúp sức trẻ lạc, cải nam trang thường xuyên lui vào phường Minh Ngọc, vui đùa uống rượu, kết bạn cùng các ca nữ.

nhì người họ cứ tưởng đâu lâu dài hơn chỉ là nhị đường thẳng song song không bao giờ cắt. Thế rồi những tranh đoạt địa vị trong chốn Đông Cung, những thủ đoạn nham hiểm tiềm ẩm, từng bước từng bước một cuốn nàng công chúa bé nhỏ vào vòng tranh đấu.

“Có con cáo bé nhỏ cô đơn,

ngồi trên cồn cát ngắm trăng một mình,

cơ mà đâu phải ngắm trăng,

cáo đang mong đợi cô nàng chăn dê.

có con cáo bé bỏng bơ vơ,

ngồi trên cồn cát thẩn thơ sưởi mình,

nào đâu cáo muốn sưởi mình,

cáo đợi cô mình cưỡi ngựa đi qua”

Thấu hiểu riêng về Đông Cung của Phỉ Ngã Tư Tồn

Đông Cung là tác phẩm đầu tiên của nữ tác giả nhưng mà tôi gọi và cũng thật may đó cũng là tuyệt phẩm làm tôi cảm thấy ưng ý nhất. Tôi tuyệt hảo ngay với kiệt tác này chỉ qua bài thơ ngắn được in ngay đầu truyện. Lúc ấy, dẫu chưa từng phát âm thêm bất kì trang viết nào cụ thể về nội dung truyện nhưng mà bài thơ làm tôi cảm thấy có chút bi thương man mác, một nỗi bi lụy rất lạ!

Đông Cung-Phỉ Ngã Tư Tồn

“Có con chồn bước lang thang,
Ở trên đập đá đắp ngang sông Kỳ.
Lòng em luống những sầu bi.
Nỗi chàng quần thiếu ai thì may cho ?
Lang thang chồn bước một mình.
Sông Kỳ đã thấy băng ghềnh chỗ sâu.
Lòng em luống những bi sầu,
Nỗi chàng thiếu nịt, ai đâu may giùm?
Có con chồn bước một mình,
Lang thang đi dọc ở bên sông Kỳ.
Lòng em lo sợ sầu bi:
Áo quần chàng thiếu, ai thì may cho ?”
(Hữu biển – Kinh thi – dịch thơ: Tạ Quang Phát)

Đông cung là thiên truyện về mối tình giữa nhị loài người thuộc về hai quốc gia . Nàng là Cửu công chúa của Tây Lương, từ bé bỏng đã sống trong vận hên ấm no , được hưởng cục bộ sự nâng niu che chở. Chàng là thái tử cao tay của Trung Nguyên, thân phận ngàn rubi dưới một người mà trên vạn người. Nhị người tới với nhau kiểu như duyên kiếp trước, một sự ban đầu không mấy đau buồn. Mà mọi chuyện đã chẳng phải như lý lẽ của nó. Bầu trời đẹp trong không có nghĩa sau đó không phải là một cơn bão dữ. Tình yêu của nhì người tới sau cuối lại bị những thủ đoạn, những toan tính nơi cung đình khiến cho vỡ vạc. Tình yêu bị vùi dạp không thương tiếc, chỉ còn lại một nấm mộ tàn.

Đông cung là câu chuyện tình để lại cho nhân vật và cũng như cho người xem cảm giác đầy nuối tiếc, khó khăn và dằn vặt. Cái vòng xoáy giữa hiện tại và quá khứ như kéo người đọc vào sâu với những diễn biến , không thể rời khỏi.Trong quá khứ đó chính là những mảng kí ức đẹp và trong trẻo tựa biển pha lê. Nhưng mà hiện thực lại cực kì lãnh đạm , tàn tệ và nghiệt bửa . Trong quá khứ, đã từng có một người nam nhi buôn chè đến từ vùng đất Trung Nguyên xa xôi, là người thường xuyên trêu đùa nàng,làm nàng vui, do nàng mà ngốc nghếch liều mạng bắt vua sói mắt trắng, vì nàng nhưng gom đủ một trăm con đom đóm. Lý Thừa Ngân lúc hiện thời không phải là người tâm cơ tàn độc. Chàng chỉ nên Cố Tiểu Ngũ. Một Cố Tiểu Ngũ là của boss là nữ phụ người nhưng mà nàng nguyện yêu suốt đời.

mà mọi chuyện sẽ đâu chỉ êm đẹp như thế! Khi mọi thứ cứ ngỡ là thỏa lòng nhất, hạnh phúc nhất lại chính là lúc bi kịch ập tới. Bỗng Quyết bất ngờ bị tiến công úp, toàn tộc rơi vào cảnh bị bại vong. Tây Lương bị Trung Nguyên thần phục. Cùng một lúc, nàng mất tất cả: giang sơn , phụ mẫu, đồng minh thân hữu,… mất cả Cố Tiểu Ngũ ngay trong ngày thành thân. Có thật là Cố Tiểu Ngũ đã chết rồi ư? Mọi chuyện không thuận lợi như vậy.

Nàng tới bấy giờ vẫn không biết rằng chàng vốn không đơn thuần là gã con trai buôn chè tới từ Trung Nguyên. Mọi chuyện dần trở nên sáng tỏ. Nàng không ngờ rằng, người nhưng mà nàng từng yêu, chính là thái tử của Trung Nguyên,Lý Thừa Ngân kẻ cầm đầu bày ra cuộc thảm sát gia tộc. Giây phút chàng có mặt trước mặt nàng với thân phận thật sự của chính bản thân mình,thì nàng biết Cố Tiểu Ngũ mà nàng mến yêu đã chết.

“Tôi từng khao khát thứ hạnh phúc bền lâu đến đầu bạc răng long, tôi từng tưởng thế là vĩnh hằng, tôi từng ngỡ, chính thánh thần se duyên cho tôi yêu con người này… Trước lúc chàng rời thành hôn lên đường ra trận, tôi từng tự tay thắt chiếc dây lưng ấy lên người chàng, lòng nhủ thầm vô tận những chiều chuộng cùng lòng cảm mến, mong sao chàng sẽ bình an trở về, rồi cũng chính tay chàng thắt cho tôi dây lưng của mình… đến lúc ấy, chúng tôi sẽ là một đôi vợ phu quân dưới sự chứng giám của thánh thần…”(trích Đông Cung)

Nàng chỉ không ngờ là… “Nước sông Quên, đặng quên tình…”

Lý Thừa Ngân ép nàng về Trung Nguyên với cái giá bàn bạc chính là sự tồn vong của quê hương nàng-vương quốc Tây Lương. Trải qua ngần ấy những khổ cực và dằn vặt, tuyệt vọng tới cùng cực, nàng đột thấu hiểu quý giá của bản thân . Thắc mắc đầy uất ức của nàng trong ngày cưới như một dấu chấm hết cho toàn cục mọi chuyện.

Tôi hỏi: “Chàng đã bao giờ thật lòng thích ta chưa? Dù chỉ chút cỏn con thật lòng?” Nếu như Cố Tiểu Ngũ còn sống, kiên cố chàng sẽ cho nàng một câu gợi nhắc như ý. Mà chàng đã chết rồi, đã chết thật rồi. Trước khi trầm mình xuống sông Quên, nàng đem theo nỗi tuyệt vọng, cay đắng nhưng mà thốt nên những lời chua xót ” Rồi lâu dài hơn về sau, ta sẽ quên được chàng…” ” Nước sông Quên, đặng quên tình…” nhưng mà có thật là sẽ quên được, có thật là sẽ xóa tinh khiết mọi nỗi đau?

Nàng vẫn biến thành thái tử phi của thái tử Ly Thừa Ngân cao siêu được đế vương sủng ái . Sau biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra, khi nhưng nàng tưởng rằng mình đã có thể thoát khỏi loài người đó, một lần nữa, hắn lại lấy nàng trở lại , đặt nàng vào cái địa điểm vạn người thèm khát, mà với nàng là không bao giờ mong muốn. Chỉ có điều nói chung những kí ức trước đây nàng đã không còn nhớ gì nữa. Suốt ba năm ròng rã, dẫu nàng vẫn luôn khao khát độc lập , dẫu cho nàng chẳng chăm sóc đến địa vị, mà nàng vẫn chịu đựng ở lại mãi nơi chốn hậu cung làm một thái tử phi bị ruồng bỏ. Nàng ngây thơ tin rằng, cuộc hôn nhân chính trị này sẽ làm cho quê nhà được bình yên, tránh được chiến tranh đổ máu. Nhưng mà Tây Lương hiện nay đã chẳng còn là Tây Lương như nàng thật sự mong ước.

Suốt ba năm sống trong Thượng Kinh, chỉ những lần cùng cô nhỏ bé A Độ trốn ra ngoài rong chơi mới khiến nàng cảm thấy xem thêm giây phút phấn kích .Hoàng cung chẳng khác nào như một chiếc lồng son, còn nàng là con chim bé .Con chim gầy bị nhốt trong chiếc lồng đẹp tươi mà lúc nào cũng chập chờn những hiểm họa khôn lường.

Ba năm bình thường sống, giữa nàng và chàng thái tử cao ngạo ấy chỉ là những cuộc cái vã, những lần xích mích làm náo loạn cả hoàng cung uy nghiêm, Trong khi chỉ như nhì người toàn bộ lạ lẫm . Nhưng mà kì dị là, nàng vẫn luôn lưu ý đến hắn, trong lòng tự hỏi rằng: “Nếu như tôi xinh tươi hơn một chút, có phải là chàng sẽ chú ý đến tôi không?”.Nàng thừa biết rằng người hắn yêu vốn không phải là nàng.Người hắn yêu là Triệu Lương đệ-Triệu Sắt Sắt. Nàng luôn cho rằng chính vì cuộc hôn nhân chính trị nhưng mối duyên của nhì người họ mới bị chia cắt. Chính do vậy nhưng mà hắn hận nàng, hắn ghét nàng.

Sự thật vốn dĩ không phải như vậy? Nếu như những con người trong quá khứ ba năm về trước không còn sinh tồn , nếu như hằng đêm bóng hình mờ ảo về một người xưa cũ không ẩn hiện trong những giấc mơ của nàng, thì có lẽ, nàng vẫn sẽ mãi sống như hiện thời , với những nhớ thương, hi vọng, ngóng trông một cách mơ biển ..

nhưng mà rồi Cố Kiếm có mặt, lấy theo câu chuyện lỡ hẹn của ba năm về trước đến với nàng…

Một loạt những thủ đoạn lần lượt xảy đến…Thích khách, ám sát, máu và thù hận…

Cả những cơn mơ không toàn vẹn của nàng về tiếng khèn Tất Lật dập dìu, sương đui mù mờ che mất mặt người thổi. Vực thẳm sâu hun hút, gió ào ào lướt qua mái tóc, gã con trai cứu nàng trong đêm gió xoay mòng,chẳng thấy được gương mặt, chỉ có ánh mắt như nhị bởi vì sao sáng. Tổng thể mọi thứ, từng chút từng chút một khiến nàng yêu hắn, mà cũng từng chút từng chút một kéo nàng trở về với quá khứ của ba năm về trước.

Đông Cung-Phỉ Ngã Tư Tồn

Đông Cung-Phỉ bửa tứ Tồn

Hết bi kịch này kéo theo bi kịch khác, giày xéo trái tim chưa lành vết thương của nàng, khiến nàng lần nữa nhìn thấu tỏ trái tim của người nàng yêu. Ba năm trước, trên miền cát quà Tây Vực, nàng yêu Lý Thừa Ngân, nhưng mà chính hắn lại lợi dụng toàn bộ , tiêu diệt đi hầu như của nàng. Ba năm sau, chốn hoàng cung mát mẻ , khi trái tim nàng lần nữa yêu hắn, hắn lại biến nàng thành con cờ để từng bước, từng bước điều khiển…Thì ra đến chung cục chỉ có mình nàng là quá ngây thơ.

Lí Thừa Ngân rút cuộc có từng yêu nàng không?

Có.Nàng luôn tin là có. Mà tiếc là tình yêu ấy không đủ để xóa hết thù hận trong tim chàng, không đủ để làm tan chảy trái tim lãnh đạm và đầy ác của chàng. Tình yêu của chàng, chẳng qua chỉ như một sự cố ngoài kế hoạch. Thế nên, chàng lờ nó đi, thì là , dẫu biết đã khiến nàng chịu nhiều tổn thương, khiến nàng đau khổ , chàng vẫn tiếp tục lợi dụng nàng.

nhưng suy cho cùng, chúng ta cũng không thể đổ hết mọi nhiệm vụ cho Lý Thừa Ngân. Chàng hình thành và được nuôi dưỡng trong khinh ghét cung đấu, được nuôi dưỡng bằng những âm mưu và âm mưu tàn độc: người không chết thì ta chết. Tình yêu đối với chàng chỉ như một sự kế hoạch, một ván cờ đã định rõ kẻ thắng người thua. Chàng chuẩn bị vô lương với chính người con gái nhưng chàng yêu. Lợi dụng rồi tìm cách bù đắp, đè bẹp rồi lại tìm cách yêu thương . Chàng cứ nghĩ thế là ổn. Chàng đã quá tự hào , chàng tin rằng nàng sẽ không thể rời bỏ chàng cũng chính vì chàng đọc nàng rất yêu chàng. Nhưng chàng có thật sự đã gọi hết trái tim của người con gái ấy.

Quá khứ ba năm về trước được lặp lại, chỉ khác là, dưới chân thành cao vời vợi, nào phải sông Quên trong kí ức, đó là vực thẳm sâu vạn trượng, chỉ cần nhảy xuống là tan xương nát thịt. Mà đó đã là gì đối chiếu những gì chàng đã gây ra cho nàng. Một lần nữa, nàng kiên quyết rời bỏ chàng, thả mình xuống vực thẳm. Giây phút rút cuộc , chàng gào lên thảm thiết: ” Là ta… Tiểu Phong… Ta là Cố Tiểu Ngũ…”

nhưng mọi chuyện đã quá muộn màng, sự ăn năn của chàng không cứu vãng được một kết thúc lỡ làng:
“Có con cáo bé dại ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.
Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, nhưng đang đợi cô nương chăn cừu trở về…
Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.
Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, nhưng mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua…”

Hóa ra cứ mãi đợi mãi chờ, con cáo ấy lại chẳng thể đợi được người nhưng mà nó mong.

Ba mươi năm thoát chốc trôi qua như một giấc mông dài, chàng hiện thời đã trở thành vua, một vị vua anh minh thần dũng, chinh phạt Tây Vực, tấn công bại vô số các nước béo nhỏ tuổi . Nhưng mà chàng, có lúc nào cảm thấy thật sự vui vẻ? Do người con gái nhưng mà chàng kính yêu lại bị chính tay chàng giết chết. Cái giá nhưng chàng phải trả chính là suốt đời sống trong ăn năn . Ba mươi năm, chàng thà tin rằng nàng đã trốn được về Tây Lương chứ không thể chấp tìm được sự thật rằng nàng đã chết.

“Đó là lần đầu tiên tôi thấy hoàng thượng khóc, giọt nước mắt béo dần rồi trào ra, nhỏ xuống ngực áo bào trong câm lặng. Ngực áo bào thêu họa tiết tráng nghệ, giọt nước mắt loang loáng trên đầu rồng, chực rơi mà lại không rơi. Thân phụ tôi ôm gối người, Hình như xoa dịu, Ngoài ra an ủi, nhưng lại như có nỗi cảm thông. Lúc bấy giờ, tiếng khóc của bệ hạ bật nấc lên như một đứa trẻ.”( Trích Đông Cung)

Lý Thừa Ngân, con người cao ngạo ấy cuối cũng đã chết. Chàng nhảy xuống từ tường thành cao vời vợi, y hệt như trước đây, khi nàng gieo mình xuống sông Quên. Chẳng gọi sao tôi cảm giác lúc này chàng thật sự thanh thản.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *