Posted on

“Hạ Mạch 86 độ”, tên thành tích và cũng chính là tên tiệm café của Tô Mạch khuyến mãi mang đến Văn Hạ. Chân thành và ý nghĩa của cái thương hiệu tiệm café này ghép từ tên của Văn Hạ và Tô Mạch, còn 86 độ là độ ấm tình ái của mình.

Trình làng truyện Hạ Mạch 86 độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Hạ Mạch 86 độ

mẹ Văn Hạ nói trong nước mắt:

– Cô nương à, mẹ xin con. Nhỏ đừng dày vò chị em Như vậy. Chị em không chịu được nổi nữa đâu.

Văn Hạ nói:

– mẹ, nhỏ thấy mẹ khôn xiết kiên trì, hết sức mập mạp. Mẹ hình như ra đời đứa nhỏ ương bướng cũng như con là bà mẹ đã được góp sức đồ sộ đến đất nước rồi. Chị em hãy nỗ lực ngóng cho ngày nhỏ thành đạt thì đang bao gồm đài truyền hình tới vấn đáp. Đến khi đó, chị em giống như tự hào nhưng bảo rằng, cô bé bên tôi đã đạt được thắng lợi như nắm là vì chúng chỉ một chị em béo phì.

tía Văn Hạ cực kỳ tự hào nói:

– nữ, nếu con là nam giới thì xác thật bé đã là một ông chủ Khủng.

Văn Hạ nói:

– cha à, ba đừng nói bóng gió trách người mẹ nhỏ không sinh được nam nhi mang lại bố. Ai bảo thanh nữ chưa bởi phái mạnh chứ? Hơn nữa, có khoa học vẫn chứng minh, việc sinh quý ông hay cô bé phụ thuộc thiết yếu vào người trong gia đình nam giới.

người nhà Đấng mày râu của Văn Hạ cắn răng nói:

– Văn Hạ à, em còn dày vò anh vì vậy thì thật sự là anh không bắt buộc em nữa.

Văn Hạ nói:

– vắt ư? Em dày vò anh vì vậy thì sao? Anh không phải em thì bắt buộc ai? Sao vậy? Anh tất cả đối tượng khác rồi sao? Anh chê em chứ gì? Anh cứ nói thẳng đi. Em tất cả ở đâu chẳng hề sở hữu anh mà anh mong muốn sa thải em. Ai dám chiếm nhà bạn nam nhi của em. Hứ! Em đã khiến mang đến cô ta sống không bằng bị tiêu diệt. Không tin thì anh cứ thử xem.

người trong gia đình của Văn Hạ mếm mộ tự hào nói:

– Muỗi [1] à, nếu cậu là phái mạnh thì bền vững loại vòi của cậu có lẽ chọc thủng cả căn hộ đấy.

[1] do trong tiếng hán, chữ “văn” ở tên Văn Hạ cùng cách nói sở hữu từ “con muỗi” bắt buộc hồ hết bạn hay anh em vồ cập thường triêu Văn Hạ là muỗi hoặc call cô là muỗi.

Văn Hạ nói:

– Cậu khinh thường tôi quá ấy. Từ nhỏ tớ đã trèo lên căn nhà lợp ngói rồi. Bởi vậy dù tớ không hề là đàn ông thì tớ cũng có thể chọc thủng ngôi nhà. Chỉ có một một câu hỏi tớ chưa làm được là cưới cậu thôi. Kèm theo là tớ cũng chưa mong muốn cưới cậu, tốn kém lắm.

Văn Hạ cũng tương tự với số đông cái thương hiệu khác. Thoạt nghe là người nhà khác sẽ nghĩ ngay rằng, chắc chắn cô được chào đời vào mùa hè. Chuẩn xác. Mà lại Ngoài ra cái tên này không bình thường mang đến lắm yêu cầu cô chuyên nghiệp bắt buộc nhẫn nhịn. Thực ra chị em cô là thầy giáo ngoài ra là cô giáo dạy ngữ văn giải thích cố gắng này:

– Văn Hạ có nghĩa là lần đầu cảm nhận hương vị mùa hè.

đó là mùa hè năm 1986. Vào một đêm khuya, ở một đô thị nhỏ dại miền bắc, trong một tổ ấm tràn ngập ấm yên, Văn Hạ đang cần đến tiếng khóc rầm rĩ của bản thân mình để tuyên bố sở hữu người nhà rằng, cô vẫn ra đời.

Theo hồi ức của mẹ cô thì cha cô có cách gọi khác điện thoại báo hiệu ngay lúc đó. Khi ấy, bà mẹ cô đau đến bị tiêu diệt đi sống lại, vào cơ sở y tế mang lại lần thứ tía nhưng mà vẫn chưa sinh được. Bác Sỹ nói vẫn chỉ với lúc cơ mà trước tình hình còn chưa được có dấu hiệu gì thì BS sẽ cần bà đề nghị ra quanh đó chạy bộ. Bởi vậy bà sẽ sinh cô ngay bên trên giường nhà bạn chứ chẳng phải giường bệnh trong bệnh viện. Đây cũng chính là một trong những điểm mà sau này cô cảm thấy nhà bạn khác có các bạn.

Hàng loạt sự câu hỏi sau này vẫn minh chứng rằng, từ thời khắc được sinh ra, số mệnh vẫn công bố quyết định cuộc đời của các nữ giới hổ bé ra đời vào đêm mùa hè năm hổ này sẽ gặp nhiều “sóng gió và thăng trầm”. Bạn đừng hiểu nhầm, hãy nghe bên tôi giải thích. Câu này có nghĩa là hồ hết sóng gió cũng như thăng trầm của cô ý hầu như mang đến từ những vật lộn không kết thúc nghỉ của cô ấy. Cùng lúc, cô cũng hiểu khôn cùng tỉ mỉ từ “xã hội nhà nghĩa”. Nó khiến đông đảo sóng gió cũng như thăng trầm của cô đổ lên người thân bao bọc, khiến thành viên gia đình hầu như luôn bao gồm cảm hứng trí tưởng tượng của cô chưa lúc nào xong lại, chẳng bao giờ im lặng.

Văn Hạ đã từng nói:

– Nếu một ngày nào ấy, nhà bạn bắt gặp ra tôi im lặng thì có nghĩa là tôi đã trở nên tổn thương, chấn thương nhẹ cực kỳ ghê gớm. Lúc ấy, hãy tránh xa tôi ra một chút nếu không mình nào đến gần người nhà đấy lây xui xẻo.

Văn Hạ, một cái tên thật thục nữ, một cái thương hiệu tình thật trạng, một cái thương hiệu khiến con người ta thỏa sức tưởng tượng dẫu vậy đó lại chính là bạn gái mạnh mẽ, một bạn gái luôn khiến tổ ấm khác tức thổ huyết. Bởi lẽ vì, cô hay thay đổi, láu táu, ghê gớm, ngang ngược tuy thế cùng lúc cô lại là một bạn gái lương thiện, xinh tươi, ngây thơ, đáng yêu. Câu chuyện về teen girls đầy mâu thuẫn này diễn ra thật đẹp.

>> bài viết liên quan chuyên mục Truyện sắc

Mùa hè ở thành mèo Lâm khiến người bạn chảy hết mỡ. Văn Hạ đi đôi giày cao gót, Cách xiêu xiêu vẹo vẹo cả buổi cơ mà không bắt được cái xe nào. Thở hồng hộc, chẳng thèm xem xét đặc trưng, cô bỏ bịch túi xách lên chiếc ghế băng bên rìa đường rồi ngồi phịch xuống đó. Sau bắt đầu đứng bật dậy lấy khăn giấy trong ở trong túi ra lau khu vực vừa ngồi. Hiện nay, cô mặc loại quần ngố màu trắng nên cần yếu bám dơ được. Nếu như không về căn nhà mà cần tự giặt lấy phiền phức lắm.

Lau ghế hoàn thành, cô vò khăn giấy ném vào hòm rác ở bên cạnh rồi ngồi xuống chuyển tay đậy ánh bên trời, thở hổn hà hổn hển. Thốt nhiên cô nhận ra giờ đây thành viên gia đình giống một chú chó chưa chịu nổi nắng ấm đứng bên mặt đường, may mà chưa thè lưỡi ra nhưng thở. Nghĩ tới đây, cô chỉnh lại tứ nỗ lực ngồi sao đến ngay ngắn, nỗ lực chéo cánh chân, lấy tay vén tóc ra sau tai cũng như thể một pho tượng bị phơi nắng.

Lát sau, cô không chịu được nổi nữa. Trời nắng quá! Cô thề, không phải vì cô lười biếng, không hề bần tiện nhưng chắc cú là cô cần thiết đi nổi. Bên cạnh đó, cô cũng chưa bắt được taxi, bắt buộc cô mới đề xuất đành Call điện mang lại Tô Mạch. Cô ko phải muốn quấy rầy anh công tác. Cô ko phải mong muốn cản ngăn việc anh ước ao thăng tiến trong quá trình. Thôi chũm. Dù sao cô cũng chưa chống chịu nổi nữa. Cô ráng chiếc điện thoại Nokia N81 new tải ra mở keyboard ấn buton hotline.

dưới ánh mặt trời, móng tay màu hồng càng trong hơn. Ngón tay bé dài cố chiếc Smartphone di động cầm tay black color thật đẹp. Trông cô hình như ra dáng bộ phận nhân lực văn phòng. Tuy là một đội ngũ nhân viên văn phòng và công sở vừa thất nghiệp cơ mà nghe tiếng nhạc chờ hết sức hay ở đầu vị trí kia, Văn Hạ cười cợt ngọt ngào. Dù nắng tất cả gay gắt Hơn nữa thì cũng chưa rào cản nổi sự mê hoặc của Tô Mạch đối với cô.

Tô Mạch chuyên đổi nhạc đợi điện thoại. Nhiều hơn, đó điều là đều bản nhạc hóng thịnh hành. Bằng hữu thường lôi chuyện đấy ra có tác dụng trò cười cợt mà lại chẳng ích gì vì Văn Hạ nói, gia đình bạn Gọi đến anh nhiều nhất là cô, bởi vậy gia đình bạn nghe nhạc hóng điện thoại cụm nhất cũng chính là cô. Vì vậy nghe mãi cũng thấy chán, chuyên đổi nhạc đợi vẫn khiến cô vui hơn.

– Em yêu, bao gồm chuyện gì thế? – Giọng Đấng mày râu ngọt ngào, tràn đầy âu yếm ở đầu bên kia vang lên. Người trong gia đình đừng nghi ngờ. Khi Tô Mạch cũng như Văn Hạ không cãi nhau, bọn họ và đúng là một cặp nhân tình yêu nhau mặn nồng khiến con người cần ghen tỵ. Nhưng lúc chúng ta cãi nhau thì rất là phệ khiếp khiến ai nấy hầu như tránh xa mười trượng.

Văn Hạ không cười cợt nổi, như một đứa trẻ phải chịu rấm rứt, cô nói:

– ông xã ơi, ông nhà đuổi Việc em rồi. Em chưa bắt được xe. Anh đến đón em được không? – Văn Hạ sẽ cần dùng hành động thực tế để minh chứng, cô gái mạnh bạo Có thể có tác dụng nũng, tuy thế còn khôn xiết bỗng nhiên nữa chứ.

Đầu bên đó, Tô Mạch im lặng rồi sau đấy mau chóng truyền mang đến tiếng phì mỉm cười, anh dịu dàng yên ủi cô:

– nuốm ư? Em giỏi thật ấy. Đây là lần thứ hai bị sa thải trong tháng. Em đã nơi đâu để anh mang lại đón, rồi đi ăn uống mừng em lập công.

Văn Hạ không Chịu đựng được Việc bị anh trêu chọc nên làm cỗ giận Ác nói:

– Đáng ghét! Anh mau đến đi. Em đang ở Wall Mart. Em sắp đến bị tiêu diệt nóng rồi đây này.

– Được rồi. Em đợi một lát. Anh đã mang lại ngay. Anh bắt buộc bàn trả các bước lại mang lại cung cấp bên dưới một chút đã. – Tô Mạch dỗ dành cô gái sẽ giận Ác ấy rồi gác máy. Sau khi báo với thư ký kết một tiếng thì anh lái xe đi luôn.

Tô Mạch, hai mươi lăm tuổi, hiện là người có quyền lực cao cơ quan của một công ty đều phối quy mô lớn, Có thể coi như là đã có được sự nghiệp. Cấp dưới Tóm lược anh là người nhà bàng quan, dạn dĩ. Dửng dưng là bởi lẽ vì ở công ty, anh khôn cùng ít khi cười cợt, đặc biệt là mang thiếu nữ. Sau lưng, chúng ta nói anh đã lãng phí khuôn mặt đẹp trai của mình. Mạnh mẽ là năng lực buôn bán của anh ấy chất lượng không quá tồi. Tuy còn trẻ tuy thế đối mang một người mới vào nghề một năm mà lại nói thì các thành tích của anh ý và đúng là chẳng thể coi thường.

Tại sao anh chàng Tô Mạch hờ hững nghe điện thoại của Văn Hạ thì lại có thể biến thành một nhà bạn khác? Tại sao người ta nghiêm nghị đó nghe thấy Văn Hạ nũng nịu thì lại mỉm cười một biện pháp dễ thương như vậy? Đó là bởi cô gái Văn Hạ hai mươi tư tuổi này đó chính là thành viên nữ giới nhưng mà anh sẽ yêu trong suốt bố năm hoặc có thể nói là phái nữ chưa cưới. Chúng ta chỉ đơn giản là không đăng cam kết hôn, không có tác dụng lễ cưới chứ đều điều khác thì chẳng gồm gì khác với phần lớn cặp vợ chồng.

có một số người hỏi, tại sao do vậy mà lại bọn họ vẫn chưa được kết hôn? Văn Hạ nói, bằng kết hôn rồi, cô đã thành con gái. Cô không thích từ ấy. Ngoài ra, cô cho là sau khi kết hôn cần phải làm việc căn nhà. Sẽ là nghĩa vụ của người cung phi. Cô còn chưa đùa đủ cơ mà. Nhiều hơn, lúc này và kết hôn rồi thì bao gồm gì khác đâu? Xem ra Tô Mạch cũng đành do đó. Anh sẽ luôn vốn chủ trương kết hôn sớm, tuy thế còn chưa trò chuyện mang bạn Văn Hạ bắt buộc không còn biện pháp nào khác. Đại tiểu thư đấy không chịu lấy ông xã Bởi vậy anh đành nên sống với cô một biện pháp “phi pháp” thế.

Văn Hạ khó chịu đựng ngồi đấy, trán toát các giọt mồ hôi, mặt hây hảy đỏ. Thời tiết núm này dù bao gồm bôi kem cách nắng cũng chẳng ích gì. Mà lại vị đi giày cao gót bắt buộc cô chưa mong muốn vào trong Wall Mart ngồi điều hòa. Cần chắt lọc giữa Việc bị dãi nắng cho đến lang thang giữa con đường thì cô đang lựa chọn dãi nắng, hai chân đi giày cao gót của cô đã thu lu trên chiếc ghế băng. Thỉnh thoảng duy nhất hai tổ ấm thông qua cũng tò mò ngoái lại quan sát cô.

Thứ lỗi đến cô nhé, cô lười ráng đó. Theo lời Tô Mạch nói, cô bị bị bệnh lười, mà còn căn bệnh lại siêu nặng tuy vậy Tô Mạch đang bắt buộc cô. Lúc đó Văn Hạ khôn xiết buồn, lười thì sao chứ? Nó cũng quan trọng làm cô xấu đi được.

Cô đang quên đây là lần thứ mấy mình bị thải hồi. Sau khi có lợi nghiệp, cô cho Tế Nam chọn Tô Mạch. Khi ấy, cô cân nhắc hết sức đơn gản, chỉ cần có hai chúng ta ở với mọi người trong nhà là đủ rồi, hầu như thứ khác phần lớn không thiết yếu. Nhưng mà sau ấy, cô đã bắt gặp ra là chúng ta đang lưu ý đến quá đơn giản.

Đúng núm, Tô Mạch vẫn dường như nuôi cô mà chưa cần cô yêu cầu ra xung quanh làm việc cả ngày nhưng cô sẽ to bởi thế, lại học ĐH ngần mấy năm, cô bắt buộc ở nhà mãi được. Sau hai tháng ở nhà, cô chưa tài nào chịu được nữa nên ban đầu nộp biển sơ, đi vấn đáp rồi lại chứa chan thuyệt vọng. Sau cùng, cô bắt gặp ra siêng ngành thành viên gia đình học không thể sắm được vấn đề ngay hiện tại. Tại sao? Bởi lẽ vì cô học tài thiết yếu mà ngay hiện tại là lúc nào? Là lúc to hoảng tài chính. Rốt cục, cô chỉ chắc là làm một bộ phận nhân lực văn phòng công sở bình bình. Nhưng cô vừa bắt đầu tốt nghiệp, chẳng hiểu gì yêu cầu chuyên nghiệp bị con người sai tới sai lui. Thuở đầu cô còn ý muốn nhẫn nhịn, nhưng lại tức nước vỡ bờ cô chưa làm cho nữa. Cô là ai chứ? Cô là Văn Hạ, Việc gì cũng phải bởi cô quyết định. Ao ước biến cô thành tổ ấm sai vặt ư? Chưa tất cả chuyện đó đâu.

thế nên cô cãi nhau mang bạn làm cùng văn phòng công sở, mâu thuẩn mang cấp cho bên trên, lúc nổi nóng thì bất kì chuyện gì con người ta cũng có thể có tác dụng được và cô ko phải chính là ngoại lệ. Thành tựu chung cuộc là cô lại kéo dài chặng đường chọn vấn đề và thất nghiệp nhưng thôi. Tô Mạch thì sao? Mang phần lớn chuyện khác, anh đều bảo cô chỉ nên cố gắng nào. Còn chuyện công việc, đây là lần bước đầu tiên anh giữ im lặng. Nhìn cô bởi thế, thật ra anh cũng nghĩ nếu cứ ở nhà mãi thì sẽ có tác dụng cô trở thành đờ đẫn mất. Ra quanh đó có lẽ mệt chút ít mà lại thấp nhất cũng còn Việc gì ấy ý nghĩa để làm. Cô không đề xuất kiếm tiền, chỉ có có mang thoải mái là được. Các kết quả là tần suất biến hóa quá trình của bởi đại tiểu thư này đang vượt quá dự tính của anh ấy.

Khi Văn Hạ chuẩn bị xỉu thì chung cuộc cũng nhận thấy chiếc Popular màu ghi của Tô Mạch. Văn Hạ thề, cô chẳng biết bị kích động như khi thấy được xe của Tô Mạch bây giờ. Bởi lẽ khi cài đặt xe, cô đã định rõ đòi mua xe màu đỏ, cơ mà Tô Mạch nói, màu đỏ không hợp với tính bí quyết của anh đề xuất muốn sở hữu màu ghi. Chung cuộc, Văn Hạ sẽ lose. Lý do là Tô Mạch bỏ tiền ra thiết lập xe, còn cô chỉ là khách du lịch nên làm gì tất cả quyền phát ngôn. Lúc đấy, cô cảm thấy một điều cực kỳ cần thiết đó là chắc chắn cần gồm tiền, đề xuất gồm tiền của riêng gia đình, vì vậy thành viên gia đình phái mạnh này bắt đầu quý trọng cô.

Từ xa, Tô Mạch cũng đã nhận thức thấy Văn Hạ. Buổi sớm khi ra khỏi giường, anh đang khuyên cô đừng mặc màu trắng, đừng đi giày cao gót cao tuy nhiên cô không nghe Nhiều hơn nói anh chẳng hiểu gì về cá tính. Ngay hiện tại, thấy cô đi chân đất, để đôi giày một bên thì anh không nhịn được cười. Cô gái này luôn miệng yêu cầu nói chúng ta nên ra dáng bạn gái đoan trang tuy nhiên khi mệt, khi lười thì lại hiện nguyên hình. Riêng cô lại bất chấp đây là không tính đường hay ở nhà, làm ráng nào thoải mái nhất thì làm cho. Con người ta không nên trói buộc người nhà, chính là phép tắc lúc lười của cô. Đàn bà buộc phải thanh tao thì lại là châm ngôn khi chăm chỉ của cô ý. Tóm lại câu “đừng tin phần lớn gì bạn nữ nói” được diễn đạt rõ nhất ở chúng ta cô.
>>> xem thêm chuyên mục Truyện ngôn tình sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *