Posted on

Cậu luôn khía cạnh, tỉ mỉ, thân thiết từng li từng tí, sai sót sẽ chiếu nỗ lực, luôn luôn chú tâm tới chúng ta gia đình bạn yêu, điều đơn giản là cứ thầm lặng mà lại quan tâm. Song, cậu lại cấp thiết nói ra lời. Quan yếu nói rằng cậu yêu hắn.

Giới thiệu truyện Luyến thanh trung độc

Tác giả: Yêu Nguyệt
Thể loại: truyện đam mỹ ngược

Trích đoạn truyện Luyên thanh trung độc

Trong căn nhà yên tĩnh mà trống trải, bệnh Quân Ngạn một gia đình dựa người trong gia đình lên ghế salon, bên trên đùi đặt cuốn sổ nhỏ nhắn, hí hoáy tô tô vẽ vẽ vài đường, cậu thỉnh thoảng lại ngước mắt lên xem giờ.

Đúng lúc bệnh Quân Ngạn đã định đặt bút đứng vững chế tác văn nghệ, bỗng nhiên tiếng chuông reo vang, cậu giật mình mà lại ngồi phắt dậy, đặt bình chè lên bàn, tìm gói lá chè sấy bị khô hảo hạng, đổ một lượng lá vừa đủ vào trong bình, rồi gấp rút đi về bên rất nước.

Làn nước nóng hổi trút vào bên phía trong bình trà, đã từng lá chè bị khô quắt dần nở ra, trôi nhè nhẹ phía trên bề mặt, thứ hương thơm tân tiến cơ mà biểu trưng cùng làn khói nghi bất tỉnh nhân sự ngấm dần vào khứu giác, quả thực khiến bệnh dịch Quân Ngạn trọng tâm tình khoan khoái. Cậu lại tất tả trở về chỗ đứng cũ, đặt dòng nắp sứ lên bên trên để loại bình giữ nhiệt. Hai tay căn bệnh Quân Ngạn ủ lấy một cốc trà nóng ấm, bên trên khóe mắt nhất thời hiện ra vài nét đượm bi thương, cậu chú tâm quan sát về phía ô cửa sẽ đang đóng im lìm.

chặng chừng năm phút sau, cửa ngõ mở. Từ bên phía ngoài, vài ba người thân bước tới buồng, ai ai cũng nở nụ cười tươi tắn, cùng mọi người trong nhà tán gẫu cực kỳ vui vẻ.

“Mọi gia đình đã khổ sở rồi.” – dịch Quân Ngạn đứng lên, hướng về bên đã từng gia đình bạn mà thăm hỏi.

“Cảm tạ.” – Một bạn con trai trong số bọn họ báo cáo.

mọi người Nhật nổi danh nhân loại là lễ phép gọn gàng, căn bệnh Quân Ngạn tuy rằng trong thâm trung khu chứ chưa thích ứng được có hầu như lời lẽ khách sáo đấy nhưng mà cậu thân là nhân viên, tập mãi vẫn thành thói quen. Mà hơn nữa, ở cưng cửng bởi vì của căn bệnh Quân Ngạn, điều này được thiết yếu cực kỳ khắt khe.

>>> Đọc thêm Truyện đam mỹ sủng

thay rồi từng mình một, núm trên tay đồ đạc của mình, chào tạm biệt nhau, từ từ rời đi.

“Ôi chao, mệt chết! Ta hy vọng khiếu nại! Ta vẫn muốn có người đại diện thay mặt giống Tiểu Ngạn mà!” – Rồi một gia đình bạn khác đi ra, thân hình thấp nhỏ, là nam nhân, nỗ lực nhưng mà y cứ nũng nịu nhất mực có thành viên đối mặt, giọng điệu trong trẻo giận hờn như con trẻ.

“Rất xin lỗi, nhưng mua chúng ta đại diện là chuyện đặc quyền, cậu chớ bao gồm mơ hão!” – Một gã cao lớn tiến tới cơ mà gõ lên đầu kẻ kia.

“Ơ… Đừng nói cụ chứ! Nhân gia có muốn có một số người đại diện!” – Y thân là một đại nam nhân, đấy vắt lại áp dụng giọng điệu khiến bạn khác dựng tóc gáy.

dịch Quân Ngạn không nói gì, cậu chỉ mỉm cười nhạt, rồi nâng cốc chè ấm ấm áp, gửi cho những người kia, khẽ đựng tiếng, “Đằng Tự tiên sinh, vẫn khổ cực.”

“Oa, Tiểu Ngạn quả nhiên là một gia đình đại diện thay mặt tốt nha!” ánh nhìn Chí Thủy bỗng dưng bừng sáng, mắt mở lớn tỏ rõ mong mỏi tột độ.

Đằng Tự nhận lấy chén bát trà, chẳng chút nghĩ ngợi, uống một hơn cạn sạch.

“Đó là mệnh lệnh của tớ.” căn bệnh Quân Ngạn khẽ cười cợt, rồi đón lấy mẫu cốc rỗng từ tay Đằng Tự, mang vào của phòng vệ sinh cọ sạch.

“Ta nói, ngươi thấy nếu đem Tiểu Ngạn đi có tác dụng bảo hình mẫu bao gồm ổn không?” nhìn theo dáng người trong gia đình gầy yếu ấy lấn sân vào toilet, Chí Thủy ngồi gắng vẻo trên ghế sofa tự vấn.

“Sao vậy? Bản thân cậu đó còn chẳng phàn nàn, tại sao cậu cứ phải sợ Quân Ngạn bị ảnh hưởng thương?” – Đằng Tự ngay cả mí mắt cũng chẳng bi thiết mở, chỉ dẫn.

“Cậu ấy chưa ôm ấp oán hận là do Quân Ngạn là chúng ta tốt! Chỉ ngươi là đồ thối tha, có lẽ chống chịu nổi tính khí của ngươi, bên trên đời này có lẽ chỉ duy nhà bạn Tiểu Ngạn!” – Chí Thủy thở phì phò đặt gia đình bạn đứng phắt dậy.

Đằng Tự ngẩng đầu, chú ý về phía khuôn mặt sẽ nổi giận của y cơ mà cười cợt cười cợt, “Tôi nhân phẩm thối nát? Chũm không hề cậu đã luôn kè kè chúng tôi sao?”

Bị cười nhạo, Chí Thủy càng thêm tức giận, nhe hàm răng gầm gừ, khuôn bên trắng nõn giờ vẫn đỏ au vày tức. “Tốt thôi! Ấy đó chính là ngươi nói! Ngày mai ta đang đi cáo giác chuyện này, cỗ drama lần này sẽ không phù hợp tác mang ngươi nữa!”

Thấy tổ ấm kia giờ đang nổi bão tố, hắn cười ôn hòa, ôm lấy bẫy vai bé gò của Chí Thủy, “Được rồi được rồi, tôi biết tôi sai được chưa? Chí Thủy đại nhân liệu giống như rộng lượng tha thứ?”

Vừa rửa hoàn thành dòng bát, căn bệnh Quân Ngạn đi ra vẫn nhận thấy cảnh hai thành viên tươi cười ôm ấp ôm ấp ấp vô cùng đon đả, lúc đầu là bàng hoàng, sau lại thoáng bi quan, lui lại vào trong toilet.

“Ai, Quân Ngạn, đem loại cốc ra đây mang đến bên tôi.” Đằng Tự liếc mắt về bên cậu, kêu lên.

vạn bất đắc dĩ thở dài, bệnh dịch Quân Ngạn còn chưa kịp né tránh giờ khuôn mặt vẫn lưu chút đượm bi hùng, lần thứ hai lại Cách ra khỏi che chở sinh.
Chúc quý bạn đọc đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *