Posted on

tốt nghiệp đại học, chiếc mà lại Lúc Tô Tầm đang tải chính là một tấm bởi, một tờ giấy li hôn cùng một sinh linh bé nhỏ trong bụng chúng ta.

Trình làng truyện vị trí cuối cảnh đường phố anh và em

Tác giả: Mạch Ngôn Xuyên

Thể loại: ngôn tình tổng tài, gương vỡ lại lành

Trích đoạn truyện địa điểm cuối con đường anh cũng như em

Hội nghị chiều tối hơn cha giờ bắt đầu ban đầu, rút cục phương án quảng cáo của Tô Tầm cũng không đủ đi qua, trung tâm huyết trong hai tuần nay của cô ấy cũng như nước chảy về đại dương Đông đề nghị trong lòng cô cảm giác gồm chút uể oải.

Sau khi tan họp, người kẻ trước các bạn sau đi ra khỏi phòng, Tô Tầm xếp đặt lại tài liệu rồi đi ra.

Trở lại vị thế của mình cô new thở ra một hơi nhưng nghĩ lại hôm nay có vẻ tan làm đúng giờ đi đến nhà trẻ đón Tô Tiểu Tông được rồi. Bởi cái giải pháp quảng cáo này nhưng mà mỗi ngày cô đông đảo có tác dụng bổ xung giờ mang đến rạng sáng. Cô thiết yếu đem nhỏ bé theo bên người thân được phải đành đề xuất nhờ anh trai âu yếm cho nhỏ.

Đúng lúc ngày mai là ngày nghỉ cuối tuần yêu cầu buổi tối nay có thể dẫn gầy đi siêu thị nhà hàng nạp năng lượng cơm, sau ấy hai mẹ con đang với mọi người trong nhà đi dạo.

cơ mà đời chính xác là không cũng như hy vọng. Lúc gần tan làm cho thì người có quyền lực cao sáng kiến mới Lâm Đan chân đi giày gót cao đi vào phòng, vỗ tay một dòng thì góc nhìn của gia đình bạn mau chóng chú ý qua, có người thậm chí còn gào nhỏ một tiếng: “Ngàn vạn lần đừng nói là tới báo cáo có tác dụng bổ sung giờ nhé!”

“Chẳng lẽ đêm nay lại cần ở công ty nạp năng lượng cơm hộp sao …?”

Tô Tầm mơ đại dương tất cả dự cảm bựa, về tối nay có chức năng lại đề nghị làm phiền anh trai đi đón Tô Tiểu Tông rồi.

>> Xem thêm truyện ngôn tình quân nhân

tuy thế điều cô dự đoán đa số ngược lại, Lâm Đan quan sát một lượt chúng ta trong phòng rồi cười cợt nói: “Hôm nay được nhiều câu hỏi quá yêu cầu cần thiết báo mang mình được, hạng mục kia cũng được băng qua đề án rồi, đây cũng là hạng mục cuối cùng tôi làm ở C.ty này. Ngày mai bên tôi ưng thuận ra khỏi chức vì chưng đề xuất về tối nay bên tôi ý muốn mời người trong gia đình ăn một dở cơm, ở ngay quán ăn uống nhà bạn gần công ty thôi, nhà bạn đông đảo đến đi.”

lập tức bạn phần đa đàm luận sôi nổi, hiển nhiên là không đoán được nguyên do giám đốc Lâm ra khỏi chức vị bắt buộc nhanh nhảu hỏi: “Giám đốc Lâm, tại sao chị lại từ chức vậy?”

Lâm Đan chỉ cười cợt, tránh nặng tậu nhẹ trả lời: “Là chuyện cá thể thôi, người đừng nghĩ lung tung, Việc tôi rời chức bởi vì cũng không tất cả tác động ảnh hưởng gì mang đến làm việc của gia đình. Còn nửa giờ nữa là tan tầm, chút nữa gia đình bạn bên nhau băng qua.” Nói xong thì ý bảo gia đình cứ tiếp tục quá trình còn cô thì đi ra quanh đó.

gia đình bạn làm gì còn trọng tâm tư buôn bán nữa, liếc mắt nhìn nhau: “Tuy đều đều chủ tịch Lâm cực kỳ nghiêm túc, thỉnh thoảng còn hung dữ khiến đến mình nghĩ chị đấy vẫn ở thời tiền mãn kinh nhưng mà bên tôi cũng từng quen rồi …”

“Đúng vậy, trước đấy cũng chưa nghe thấy tin tức gì, tại sao ngẫu nhiên lại từ chức chứ?”

“Không trách được tại sao chị đấy lại theo tiếp giáp hạng mục này bởi vậy, thì ra là muốn làm ngừng trước khi từ chức.”

“Cũng trù trừ người đứng đầu mới đó là ai, dĩ nhiên chẳng hề là tuyển thẳng các bạn trong ngành đâu.”

Tiếng nghị luận không chấm dứt vang lên, hết nguyên do giám đốc Lâm từ chức lại đến người đứng đầu new đó là ai.

Tô Tầm cũng chưa bắt đầu làm đàm luận, cô chỉ ngồi nghe trong chốc lát rồi đi vào buồng uống nước call điện thoại.

Tô Tiểu Tông vẫn đứng ở trước cửa nhà trẻ, khuôn bên dễ thương bé bỏng, con ngươi đen tuyền bao gồm chút băn khoăn lo lắng chú ý xung quanh, cực kỳ nhanh đôi mắt của bé xíu đã trở nên ai oán.

>> Coi thêm thể loại Truyện tranh ngôn tình có thịt

Một bạn Đấng mày râu trẻ tuổi có thân hình bé nhiều năm đang đi đến, anh vẫy tay có Tô Tiểu Tông. Mặc dù Tô Tiểu Tông khôn cùng thuyệt vọng do mẹ không đến đón nhưng ốm chưa một lần quên chị em đang dạy là đề nghị lễ phép bắt buộc xoay mọi người nói sở hữu giáo viên Trương vẫn đứng mặt cạnh: “Cậu của con tới rồi, bé chào thầy.” Sau đấy đeo cặp sách nhỏ tuổi bất đắc dĩ đi tới khu vực cậu.

Tô Thậm véo loại cằm bé dại của Tô Tiểu Tông, biết rõ tại sao đứa bé dại lại chưa vui cơ mà đã cố tình hòi: “Sao vậy, chưa vui khi nhận thấy cậu à?”

“Cậu, cậu vẫn liên tục mười bảy ngày cho đón con cháu tan học rồi.” nhỏ nhắn giọng lẩm bẩm, ẩn ý là vẫn vô cùng lâu rồi mẹ không tới đón nhỏ xíu.

Tô Thậm vươn tay cần dùng sức vuốt tóc bé nhỏ cho đến khi mái tóc xoăn của Tô Tiểu Tông biến thành lộn xộn thì bắt đầu dừng tay lại, tên sói nhỏ mắt trắng này, được anh ngày ngày chuyển đón ngoài ra tỏ ra đáng ghét anh cũng như thế.

Tô Tiểu Tông chưa có vẻ tầm thường chưa để mang đến cậu vò tóc người mà lại tinh thần sa bớt, cúi mẫu đầu nhỏ tuổi vẫn bị giày vò xuống, giọng nói ủy qua đời có lẽ là ý muốn khóc: “Nhiều ngày rồi con cháu không được chạm mặt người mẹ, cậu ơi, có phải là chị em không yêu cầu con cháu nữa đề xuất không …” tiếng nói căng tràn vẻ mất mát.

“…” Tô Thậm sững sờ chút ít, có thể chưa nghĩ tới điều mà tóc xoăn nhỏ dại sẽ lo lắng là đặc điểm này, không trách được hai buổi tối nay cu cậu không chịu ngủ, náo loạn đòi điện thoại tư vấn điện thoại mang đến mẹ, vừa new gác máy chưa bao lâu lại hotline qua nữa, náo loạn đến khi bi thương ngủ chưa chịu nổi nữa mới thôi.

Anh khom gia đình bế Tô Tiểu Tông lên, nhìn thấy bé mắt đỏ au của gầy nhưng lại chưa có nước mắt, tay bé dại sẽ gãi mái tóc xoăn. Tô Tiểu Tông vốn định nén nước mắt lại nhưng khi được cậu bế do vậy thì nước mắt liền “lộp độp” rơi xuống.

“Cậu!” Tô Tiểu Tông lườm cậu gia đình bạn một mẫu rồi chưa vui kêu lên, cậu mới là đứa tí xíu hay khóc nhè ấy!

Tô Thậm nhét nhỏ nhắn vào số chỗ ngồi sau của chiếc xe đang đỗ ở ven mặt đường, vững quà đặt tí xíu vào số ghế cho trẻ nhỏ, sau đấy nhét điện thoại vào trong ngực bé: “Tự con cháu Hotline điện hỏi người mẹ đi.”

Tô Tiểu Tông ôm siết lấy mẫu điện thoại cầm tay ảnh trên nền bự của Tô Thậm, hồ hết ngón tay béo phệ bấm bên trên ảnh nền số điện thoại của người mẹ, gầy có thể nhớ số điện thoại của đa số người: bà mẹ, cậu, ông ngoại, dì Hiểu Tình, duy nhất chỉ đo đắn số của bố nhưng thôi.

duy nhất lần bé xíu nhịn không đủ hỏi bà mẹ liệu hình như cho nhỏ bé số điện thoại của tía được chưa, nhỏ khôn cùng hy vọng điện thoại tư vấn điện thoại cho cha.

Lúc Tô Tiểu Tông call điện thoại đến Tô Tầm là lúc cô vừa tan tầm, Lâm Đan đang đi vào cửa phòng ngóng gia đình cùng đi. Tô Tầm đang rứa điện thoại ở trên tay, điện thoại vừa đổ chuông là cô đã bắt máy nhưng mà người ở bên đó không nói tiếng nào cả buộc phải bước chân cô chưa khỏi dừng lại, gia đình bạn phần lớn vòng qua cô đi về phía Lâm Đan.

rất nhanh chóng, trong công sở bạt ngàn chỉ từ lại một thành viên cô.

“Tiểu Tông, chín giờ về tối nay chị em sẽ đến khu vực cậu đón bé, ngày mai sẽ dẫn nhỏ đi đùa được không?” giọng nói Tô Tầm dịu dàng, rành mạch là bao gồm ý dỗ nhà bạn, đôi mắt cũng mỉm cười cong lên nhìn rất là đẹp.

Đúng hiện nay, Triệu đề nghị nên vốn sẽ bật dậy khỏi buồng lại quay lại, vốn là hy vọng giục Tô Tầm Nhanh lên tuy nhiên nghe thấy tiếng dỗ dành trẻ nít dịu dàng của Tô Tầm đề xuất dừng lại, đứng chờ tại địa điểm.

Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *