Posted on



Trả đũa thuế quan Mỹ lợi bất cập hại – Trung Quốc tự hại chính mình!
Theo Reuters ngày 15/05/2019, Trung Quốc không có bao nhiêu phương tiện để trả đũa Hoa Kỳ mà không tự hại chính mình. Và Washington sẽ không giảm áp lực, để buộc Bắc Kinh phải sửa đổi chính sách thương mại của mình, thậm chí cả mô hình kinh tế.
Chính quyền Trung Quốc hôm thứ Hai 13/5 loan báo tăng thuế hải quan từ ngày 1/6 đối với 60 tỉ đô la hàng Mỹ, thấp hơn nhiều so với số 200 tỉ đô la hàng Trung Quốc bị Hoa Kỳ áp thuế.
Hoa Kỳ còn tấn công trên nhiều mặt trận khác, từ việc gởi các chiến hạm đến eo biển Đài Loan, hoặc siết chặt khiến tham vọng cao ngất trời của các tập đoàn viễn thông Hoa Vi (Huawei) và ZTE (Trung Hưng Thông Tấn) nay xuống còn bằng 0.
Đó là lý do khiến chính quyền Bắc Kinh tập trung sức lực để cố ký cho được một thỏa thuận, nhằm tránh một cuộc chiến tranh thương mại hao mòn, có nguy cơ ngăn cản kinh tế phát triển – theo một nguồn thạo tin. Tuy vậy cũng không thể nhượng bộ Mỹ quá nhiều, trước tinh thần dân tộc chủ nghĩa.
Nếu Bắc Kinh chấp nhận yêu cầu của Washington là chấm dứt các ưu đãi tài chính và thuế khóa cho một số công ty quốc doanh và trong các lãnh vực chiến lược, thì sẽ phải đặt lại vấn đề mô hình kinh tế tập trung, và nói chung là sự lãnh đạo của đảng về kinh tế.
Một nguồn tin giấu tên của Reuters cho biết: « Chúng tôi vẫn có cách đối phó, nhưng sẽ không làm đến nơi đến chốn. Mục đích là đạt được một thỏa thuận có thể được cả hai bên chấp nhận ». Còn về khả năng trả đũa, thì không có cách nào mà không gây rủi ro cho Bắc Kinh.
Dịch vụ là đích ngắm?
Từ tháng 7/2018, Trung Quốc đã áp đặt nhiều mức thuế quan, có thể lên đến 25% trên 110 tỉ đô la hàng Mỹ nhập khẩu. Theo số liệu từ Census Bureau của Hoa Kỳ, Bắc Kinh chỉ có thể đánh thuế thêm khoảng 12 tỉ đô la hàng Mỹ nữa như dầu lửa và máy bay chẳng hạn – nếu phải trả đũa đợt áp thuế mới của Washington. Ngược lại, tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa áp thêm thuế lên 300 tỉ đô la hàng hóa Trung Quốc.
Tất nhiên Trung Quốc có thể tấn công vào lãnh vực dịch vụ. Trong lãnh vực này, cán cân nghiêng về phía Hoa Kỳ với 40,5 tỉ đô la trong năm 2018. Nhưng cách này có thể không mấy hiệu quả, vì lợi tức phía Mỹ chủ yếu về du lịch và giáo dục, những lãnh vực mà Trung Quốc khó thể quay lưng – theo James Green, cố vấn của McLarty Associates.
Ông Green – nhân vật cho đến tháng Tám năm ngoái vẫn là người phụ trách về thương mại tại đại sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh – nói thêm, Trung Quốc có thể dùng đến các rào cản phi thuế quan, chẳng hạn kéo dài thủ tục cấp phép cho nông sản.
Chống Mỹ sẽ trở thành biểu tình chống chế độ?
Các nhà phân tích cho rằng Trung Quốc có thể quay sang những đối thủ cạnh tranh với các công ty Mỹ, chẳng hạn mua máy bay của Airbus thay vì Boeing.
Nhưng do ông Donald Trump đã yêu cầu các công ty Mỹ khẩn cấp đưa sản xuất về lại Hoa Kỳ, nếu dùng cách trả đũa như trên, có nguy cơ thúc đẩy các doanh nghiệp mua hàng của các nước khác, hoặc rút đầu tư khỏi Hoa lục. Ông Robert Lawrence, thuộc Peterson Institute for International Economics nhận xét: « Hậu quả về trung hạn và dài hạn đã bị đánh giá quá thấp. Nếu tôi là Trung Quốc thì tôi sẽ thực sự lo lắng ».
Báo chí nhà nước Trung Quốc đã trỗi lên giọng điệu dân tộc chủ nghĩa khi đàm phán thương mại thất bại vào tuần trước, và Mỹ áp thêm thuế. Nhưng các nhà quan sát nhận thấy hiện nay chính quyền Trung Quốc cố làm cho xung đột thương mại không trở thành vấn đề quá mang tính chính trị. Ông James Green nói: « Tôi không nghĩ rằng Bắc Kinh thấy có lợi ích gì trong đó, họ sợ nhất là tinh thần chống Mỹ lại nhanh chóng trở thành chống chế độ ».
Đồng nhân dân tệ và dự trữ ngoại hối
Còn lại vũ khí hối đoái.
Đồng tiền Trung Quốc đã bị mất giá 2% so với đồng đô la Mỹ kể từ đầu tháng, trong bối cảnh căng thẳng thương mại tăng cao.

Đăng ký ủng hộ kênh:
Liên lạc với FB:
Google Plus:
Thời sự & Giải trí luôn cập nhật những tin tức nóng hổi nhất trong nước và quốc tế, 24h hằng ngày. Hy vọng sẽ mang đến cho quý vị những tin tức nóng nhất, hay nhất, khách quan nhất..

– Nếu có vi phạm về vấn đề bản quyền hình ảnh, nội dung, rất mong các bạn gửi mail hay comment bên dưới video, chúng tôi sẽ xử lý ngay lập tức theo yêu cầu của chủ sở hữu bản quyền.

Quý vị hãy nhấn LIKE, SHARE and SUBSCRIBE để ủng hộ cho kênh và nhận được VIDEO mới nhất từ kênh!
#thờisựvàgiảitrí #thoisugiaitri #thoisu #tintuc #tintucmoi
Trân trọng cảm ơn quý vị đã quan tâm và ủng hộ!

source: https://thovn.net

Xem thêm các bài viết về Bất Động Sản: https://thovn.net/category/bat-dong-san

33 Replies to “Trả đũa thuế quan Mỹ lợi bất cập hại – Trung Quốc tự hại chính mình!”

  1. Mỹ đã đưa TQ lên thì Mỹ có thể đưa TQ xuống, từ khi sinh ra CSTQ gặp toàn may mắn, sau khi Nhật đầu hàng đồng minh, với sự trợ giúp của Liên Xô Mao đã nhanh chóng đẩy Tưởng ra đảo Đài Loan, nắm quyền với 1 đất nước đông dân rộng lớn, Mao đã lan truyền CS ra khắp châu Á và đối đầu với Mỹ trên nhiều mặt trận từ Tiều Tiên tới Vn, coi như TQ đã toàn thắng, dù Mỹ đã phải trả giá cực đắt nhưng cuối cùng vẫn phải bắt tay với TQ, để TQ có cơ hội PT như ngày hôm nay! Chỉ mong những chiến lược gia Mỹ không quên những thất bại, mất mát đau lòng… chiến đấu cho đến khi TQ quì gối!

  2. Hoan hô TT Trump.ông tuyệt vời. Ông không được nương Tay. Đánh Rắn cần đánh dập đầu.tuyệt đối không để TQ gượng dậy được

  3. Tao không có đu cờ ờ nờ gờ như mày nói ,mà mày thì đu cờ ờ nờ hờ đu đủ , 3 thằng đu không gờ ờ gay ngã gãy ! Ha ha ha hay gờ oa goa sắc goá !

  4. Khi thương tích đầy mình, thì phải lo mà chưa trị, chữa không được đành phải chấp nhận kẻ bệnh hoan thôi

  5. Tàu khựa nên bảo bọn " lưu hạt , vương nghị " lết qua Mỹ quì gối xin Trump rũ lòng thương xót để cho một con đường sống chứ cứ ngông nghênh và huênh hoang thế này thì thể nào cũng bị Âu – Mỹ đập cho nát dái thì đến lúc đi đái không biết đái làm sao ???

  6. 😎☘️☘️
    “Đế quốc Mỹ” ngày nay
    Manh Kim|
    Phải có những sự kiện chấn động như vụ Google làm rung chuyển “đế chế” Huawei mới có thể thấy rõ sức mạnh kinh khủng của nền kinh tế sáng tạo Mỹ. Không chỉ Trung Quốc, không chỉ châu Á, mà thậm chí châu Âu, người ta vẫn dùng Amazon, Google, Facebook, iOS, Dropbox, Microsoft, Netflix… để thỏa mãn nhu cầu làm việc lẫn giải trí.

    Mặt trời không bao giờ lặn trên “đế quốc Mỹ”. Tất cả đều được kết nối chằng chịt và tạo ra cái gọi là “hệ sinh thái” khổng lồ vừa phục vụ vừa ràng buộc người tiêu dùng. Dùng Windows, người ta vào trang Amazon để mua sắm, chia sẻ món hàng mua được trên Facebook, chat với bạn về món hàng mua được trên điện thoại dùng hệ điều hành Android hoặc iOS, lưu lại bức ảnh món hàng kỷ niệm trên iCloud hoặc Dropbox… Mặt trời mọc mỗi ngày, từ nước Mỹ.

    Chỉ những sự kiện như vụ Google “làm khó” Huawei mới thấy nền kinh tế nào mới thật sự là nguồn dưỡng khí cho các nền kinh tế lệ thuộc. Nó không chỉ cho thấy sức mạnh. Nó còn cho thấy giá trị, giữa một quốc gia mà hàng hóa sản xuất tại nước đó có mặt khắp thế giới, từ cái quẹt gas đến con đinh tán, với một quốc gia đã xóa sổ các nhà máy ống khói với băng chuyền sản xuất hàng loạt để cung cấp cho thế giới những hệ thống dịch vụ khổng lồ và trói chặt người tiêu dùng bằng các tiện ích miễn phí.

    Rất dễ dàng để thấy mặt hàng nào giá trị hơn, giữa cái quẹt gas có thể thấy bằng mắt thường, với phiên bản nâng cấp của một ứng dụng mà chẳng ai biết mặt mũi nó như thế nào. Thế giới có thể sống không cần quẹt gas. Thế giới không thể sống thiếu các ứng dụng. Nếu Trung Quốc ngưng sản xuất quẹt gas, nhiều nước khác có thể thay thế. Khi Google ngưng cung cấp dịch vụ, nền kinh tế online hàng loạt quốc gia sẽ “từ chết đến bị thương”. “Đế quốc Mỹ” không phải là một quốc gia. “Đế quốc Mỹ” ngày nay là sự quy tụ của những đế chế phi biên giới, đế chế của Google, của Microsoft, của Facebook.

    Bất luận thế giới có phẳng hay không, xét về bang giao chính trị và địa chính trị, mặt trời vẫn sẽ mọc từ các “đế chế” đang nằm ở nước Mỹ. Hàng không mẫu hạm là hình ảnh rất kinh điển nhưng thật ra rất cũ khi nói đến sức mạnh “đế quốc Mỹ”. Nước Mỹ ngày nay là quốc gia với các “hàng không mẫu hạm” Google, Microsoft, Apple, Intel… Hình ảnh của chúng không hề có tính đe dọa nhưng sức mạnh của chúng thì kinh khủng gấp nhiều lần. Châu Á vẫn phải để chuông báo thức canh giờ từ nước Mỹ./.
    Trích Chân Trời Mới
    Xin vui lòng tiếp tay phá vỡ bức màn bưng bít thông tin của chế độ bằng cách bấm LIKE, SHARE và COMMENT. Trân trọng cảm ơn Bạn.

  7. 😎☘️☘️
    “Đế quốc Mỹ” ngày nay
    Manh Kim|
    Phải có những sự kiện chấn động như vụ Google làm rung chuyển “đế chế” Huawei mới có thể thấy rõ sức mạnh kinh khủng của nền kinh tế sáng tạo Mỹ. Không chỉ Trung Quốc, không chỉ châu Á, mà thậm chí châu Âu, người ta vẫn dùng Amazon, Google, Facebook, iOS, Dropbox, Microsoft, Netflix… để thỏa mãn nhu cầu làm việc lẫn giải trí.

    Mặt trời không bao giờ lặn trên “đế quốc Mỹ”. Tất cả đều được kết nối chằng chịt và tạo ra cái gọi là “hệ sinh thái” khổng lồ vừa phục vụ vừa ràng buộc người tiêu dùng. Dùng Windows, người ta vào trang Amazon để mua sắm, chia sẻ món hàng mua được trên Facebook, chat với bạn về món hàng mua được trên điện thoại dùng hệ điều hành Android hoặc iOS, lưu lại bức ảnh món hàng kỷ niệm trên iCloud hoặc Dropbox… Mặt trời mọc mỗi ngày, từ nước Mỹ.

    Chỉ những sự kiện như vụ Google “làm khó” Huawei mới thấy nền kinh tế nào mới thật sự là nguồn dưỡng khí cho các nền kinh tế lệ thuộc. Nó không chỉ cho thấy sức mạnh. Nó còn cho thấy giá trị, giữa một quốc gia mà hàng hóa sản xuất tại nước đó có mặt khắp thế giới, từ cái quẹt gas đến con đinh tán, với một quốc gia đã xóa sổ các nhà máy ống khói với băng chuyền sản xuất hàng loạt để cung cấp cho thế giới những hệ thống dịch vụ khổng lồ và trói chặt người tiêu dùng bằng các tiện ích miễn phí.

    Rất dễ dàng để thấy mặt hàng nào giá trị hơn, giữa cái quẹt gas có thể thấy bằng mắt thường, với phiên bản nâng cấp của một ứng dụng mà chẳng ai biết mặt mũi nó như thế nào. Thế giới có thể sống không cần quẹt gas. Thế giới không thể sống thiếu các ứng dụng. Nếu Trung Quốc ngưng sản xuất quẹt gas, nhiều nước khác có thể thay thế. Khi Google ngưng cung cấp dịch vụ, nền kinh tế online hàng loạt quốc gia sẽ “từ chết đến bị thương”. “Đế quốc Mỹ” không phải là một quốc gia. “Đế quốc Mỹ” ngày nay là sự quy tụ của những đế chế phi biên giới, đế chế của Google, của Microsoft, của Facebook.

    Bất luận thế giới có phẳng hay không, xét về bang giao chính trị và địa chính trị, mặt trời vẫn sẽ mọc từ các “đế chế” đang nằm ở nước Mỹ. Hàng không mẫu hạm là hình ảnh rất kinh điển nhưng thật ra rất cũ khi nói đến sức mạnh “đế quốc Mỹ”. Nước Mỹ ngày nay là quốc gia với các “hàng không mẫu hạm” Google, Microsoft, Apple, Intel… Hình ảnh của chúng không hề có tính đe dọa nhưng sức mạnh của chúng thì kinh khủng gấp nhiều lần. Châu Á vẫn phải để chuông báo thức canh giờ từ nước Mỹ./.
    Trích Chân Trời Mới
    Xin vui lòng tiếp tay phá vỡ bức màn bưng bít thông tin của chế độ bằng cách bấm LIKE, SHARE và COMMENT. Trân trọng cảm ơn Bạn.

  8. Thằng Tập hí này nó ngu đến chết vẫn còn ngu ? Các kế sách của nó để đối đầu với Hoa Kỳ, kế sách nào cũng thua thiệt đối với Hoa Kỳ ? Cho nên không thảm bại làm sao đựơc ? Nó chỉ chọc giận Hoa Kỳ để cho Hoa Kỳ nổi giận thì nó sẽ mau sụp ? Nó muốn chế độ nó mau sụp mà ?

  9. Phản ứng của trung quốc hoàn toàn chính xác . Mĩ nhập khẩu nhiều mặt hàng nhưng giá thặng dư thương mại nghiêng về mĩ thiệt hại cả đôi bên . Nhiều nước muốn bán hàng ở thị trường hơn 1 tỷ dân mỹ không bán thì có nước khác cứ để xem

  10. cuộc chiến TM Mỹ và TQ , nếu kéo dài Mỹ sẽ thua . dân TQ ủng hộ TCB 100% , ngược lại dân Mỹ ủng hộ TT Trump chỉ có 50% , số còn lại yêu chuông hàng TQ có nghĩa là yêu chuộng TQ . chỉ cần 1 điểm đó thôi là Mỹ sẽ bị hạ đo ván .

  11. 😎☘️☘️
    Chuyên gia giải thích lý do Trung Quốc muốn đàm phán lại với Mỹ
    Hôm qua, qua Hãng tin Fox tôi nhận thấy một giọng quen thuộc thời xa xưa. Nhà nghiên cứu tình hình Trung Quốc có thâm niên đang cố gắng giảng giải vì sao các cuộc đàm phán về thương mại với Trung Quốc dường như luôn thất bại. Vì sao Trung Quốc nuốt lời trên những điều khoản nhất định của thỏa thuận thương mại Mỹ – Trung mà họ đã nhất trí.
    Đó là kết quả của cuộc đấu tranh đang diễn ra giữa “những người theo đường lối cứng rắn” và “những nhà cải cách” ở Bắc Kinh, người dẫn chương trình, chuyên nghiên cứu tình hình Trung Quốc không xưng danh giải thích.

    Theo quan điểm của chuyên gia Trung Quốc nêu trên, “những nhà cải cách đã đạt được những nhượng bộ với nước Mỹ trong các cuộc đàm phán thương mại, nhưng vấp phải rắc rối bên trong với ‘những người theo đường lối cứng rắn’, những người cho rằng họ đã cho đi quá nhiều. Đó là vì sao ‘những nhà cải cách’ đang cố gắng đàm phán lại hiệp định.”

    Tôi nắm được một chút thông tin liên quan tới phân tích này. Phân tích của chuyên gia Trung Quốc nêu trên chí ít đã lỗi thời mất sáu năm.

    Cuộc chiến giữa những người theo đường lối cứng rắn muốn có nền kinh tế do nhà nước kiểm soát, và những nhà cải cách muốn chuyển theo hướng thị trường tự do, đã kết thúc một cách đầy ấn tượng. Những nhà cải cách đã thua cuộc.
    Họ thua khi phe theo đường lối cứng rắn lấp dưới danh nghĩa Tập Cận Bình đã giành được quyền lực từ sáu năm trước. Ngay sau khi nắm quyền hồi cuối năm 2012, ông Tập đã đưa ra một hệ tư tưởng mới. Đó là, về phạm trù chính trị, một sự thụt lùi tới tương lai. Chiếc đồng hồ đã quay ngược trở về với hệ tư tưởng Mác xít-Lêninit-Maoit và chính sách kinh tế của những năm 1950 và 1960.

    Chúng tôi biết điều này sẽ trở thành một vấn đề, vì hồi tháng 4/2013, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã giải mật “Thông báo về tình trạng gần đây trong lĩnh vực tư tưởng”. Tài liệu được biết đến là Bản chỉ thị số 9 này thúc giục các đảng viên ngăn ngừa “bảy hiểm họa” chính trị. Rõ ràng đó là trước tác của chính “lãnh đạo hạt nhân” Tập Cận Bình.

    Bảy “hiểm hoạ” được liệt kê gồm: “chủ nghĩa hợp hiến”, “xã hội dân sự”, các quan điểm “vô chính phủ” trong lịch sử, “các giá trị phổ quát”, sự cổ động cho “cái nhìn của phương Tây từ giới truyền thông,” và điều mà Đảng gọi là “chủ nghĩa tân tự do.”

    “Chủ nghĩa tân tự do” được bản Chỉ thị số 9 định nghĩa như là một âm mưu nhằm biến đổi hệ thống kinh tế cơ bản của Trung Quốc đi theo đường lối thị trường tự do. “Chủ nghĩa tân tự do” bị chỉ trích cùng với sáu “hiểm họa” khác như một trong những “xu thế, quan điểm và hành động” sai lầm về ý thức hệ mà tất cả đều đáng lưu ý vì chúng đe dọa tới sự lãnh đạo của Đảng.
    Đảng viết:

    Chủ nghĩa tân tự do chủ trương tự do hoá kinh tế vô độ, tư nhân hoá hoàn toàn và thị trường hoá tất cả, nó đối kháng bất kỳ hình thức can thiệp hay luật lệ nào của nhà nước. Các nước phương Tây, dẫn đầu là Mỹ, tiến hành các chương trình tự do mới dưới chiêu bài ‘toàn cầu hoá’, khiến các nước Mỹ La-tinh, Liên bang Xô viết và Đông Âu chịu đựng những hậu quả thảm khốc, và còn đẩy chính [Mỹ và phương Tây] vào những cuộc khủng hoảng tài chính quốc tế mà họ còn chưa phục hồi được.”

    Điều này được diễn giải chủ yếu theo những cách sau:

    [Những người ủng hộ chủ nghĩa tân tự do] thúc đẩy một cách tích cực “lý thuyết quyền lợi tuyệt đối của thị trường.” Họ cho rằng sự kiểm soát kinh tế vĩ mô của đất nước chúng ta đang bóp nghẹt khả năng tồn tại lâu dài và tính hiệu quả của thị trường và họ phản đối sở hữu công, cho rằng là các doanh nghiệp nhà nước của Trung Quốc là “tư bản độc quyền nhà nước,” không hiệu quả và phá vỡ nền kinh tế thị trường, và cần được “tư nhân hoá toàn diện.” Những lập luận này nhằm thay đổi cơ sở hạ tầng kinh tế cơ bản của đất nước chúng ta và làm suy yếu việc kiểm soát nền kinh tế quốc dân của nhà nước.
    Để đấu tranh chống chủ nghĩa tân tự do và những “hiểm họa” khác, các đảng viên được nhắc nhở cần đẩy mạnh chống “sự xâm nhập” của những tư tưởng ngoại lai, tiếp tục cam kết của họ để tác động “trong lĩnh vực tư tưởng,” và tiếp tục xử lý thận trọng tất cả các tư tưởng, thể chế và những người được cho là đe dọa tới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng.

    Nói cách khác, không chỉ có cái gọi là những nhà cải cách kinh tế bị thất bại trong cuộc đấu tranh trên lĩnh vực tư tưởng sáu năm trước, mà quan điểm của họ cũng bị tuyên bố một cách chính thức là một hiểm hoạ đối với nền độc tài cộng sản. Tồi tệ hơn, các đảng viên được hướng dẫn một cách rõ ràng rằng những người tiếp tục thúc đẩy nền kinh tế thị trường theo quan điểm này sẽ bị tấn công và làm cho phải im lặng.

    Và đó chính xác là điều đã đang xảy ra.

    Cuộc đàn áp thẳng tay những người ủng hộ cải cách kinh tế (cũng như các luật sư nhân quyền, các phương tiện truyền thông, các học viện, tín đồ Thiên Chúa giáo, học viên Pháp Luân Công, và bất cứ ai từ chối theo gót Đảng) bắt đầu từ thời điểm đó vẫn tiếp diễn nhiều năm qua chưa hề giảm sút. Không chỉ các nhà cải cách thất bại, tư tưởng của họ cũng bị kiểm duyệt và vài người thậm chí còn bị mất đi địa vị chức quyền.

    Tháng Mười hai năm ngoái, cựu Trưởng ban Kinh tế của Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc, Giáo sư Xiang Songzuo của Trường đại học Bắc Kinh đã chỉ trích Đảng vì Đảng có những tuyên bố như “tài sản tư nhân sẽ bị loại bỏ,” và vì việc Đảng bắt “học tập chủ nghĩa Mác và Tuyên ngôn cộng sản nổi tiếng”. Sự nổi tiếng của ông đã cứu ông khỏi bị bắt, nhưng bài diễn văn của ông ngay lập tức bị kiểm duyệt.

    Tháng Ba năm nay, một Viện sĩ hàn lâm hàng đầu của Trung Quốc, Giáo sư Trường Đại học Thanh Hoa Xu Zhangrun đã bị tước mọi chức vụ và bị điều tra vì chỉ trích chế độ thu hồi bất công tài sản tư nhân và nhiều vấn đề khác. Danh sách còn tiếp tục.

    Những nhà cải cách dám nói ra chỉ là những người đã thoát khỏi Trung Quốc và đang sống ở nước ngoài. Và ảnh hưởng của họ tại Trung Quốc là … bằng không.
    Lời khuyên của tôi với những nhà nghiên cứu Trung Quốc có thâm niên của nước Mỹ là: Đừng cố giải thích những lời hứa không được thực hiện của Trung Quốc về thương mại, an ninh, hoặc bất cứ điều gì khác như là kết quả của một vài va chạm đang diễn ra giữa ‘đám diều hâu hiếu chiến’ và ‘đàn bồ câu’ tại Trung Quốc, hay có thể hiểu là cuộc xung đột giữa những người theo tư tưởng Mao-ít và các nhà cải cách hoang tưởng.

    Những kẻ hiếu chiến – như ông Tập Cận Bình – đã biến đàn bồ câu thành bữa tối từ rất lâu rồi. Và nay họ đang nhòm ngó chúng ta để biến thành bữa tối kế tiếp của họ.

    Hy vọng lớn nhất đối với cải cách ở Trung Quốc hiện nay là chế độ thuế mới công bố của ông Trump. Cơn địa chấn kinh tế tiếp sau đó sẽ lan truyền những cơn sóng lớn đánh vào các hệ thống hiện hành và có khả năng khiến chúng sụp đổ.

    Nguồn: Bài bình luận ”What China Reformers? What China Doves?” đăng trên The Epoch Times hôm 10/5/2019.

    Tác giả: Steven W. Mosher

    Ông Steven W. Mosher là Chủ tịch Viện nghiên cứu Dân số và là tác giả cuốn “Mối đe dọa của châu Á: Vì sao giấc mơ của Trung Quốc là sự đe dọa mới cho trật tự thế giới.”
    Biên dịch: Dung Lê

  12. Trung quốc trả đủa chằng ăn thua gì mỷ mỷ lấy 75 tỷ đô giúp nông dân mỷ khoảng20 tỷ vẩn còn 55 tỷ

  13. tq muốn vượt mỹ mọi mặt ,bây giờ mỹ đánh thuế , thì phải chống cự , xem có ngang hàng ko ,

  14. Đập cho chít mẹ kinh tế của thằng tàu này luôn đi anh Mỹ ơi ,đối với lũ ác quỷ cs ko nên nhân nhượng nó ,cs là phải tiêu diệt

  15. Sao đến bây giờ nươc mỹ mới để ông trum làm tổng thống . Mong ô làm tổng thống nươc mỹ mãi mãi

  16. Thời chiến tranh lạnh không có TQ liên xô Mỹ và thế giới tự do vẫn giàu mạnh ,CS và tư bản không đội trời chung phải trở lại chiến tranh lạnh tốt nhất,

  17. tôi là 1 người bình thường kô giàu có nhiều cũng hiểu đc giá trị sở hữu trí tuệ quý hơn tiền bạc , thì người dân mỹ chắc 99% đều hiểu sĩ hữu trí tuệ quý hơn tiền bạc , chắc là ngày càng có nhiều người ủng hộ TT TRUMD

  18. Vietnamese are like a child, always attacking China from behind when fighting between China and the United States.

  19. Tàu cộng đang bị Mỹ cho sập bẫy”nuôi heo vỗ béo rồi thịt”mà csvn thường làm với các nhà đầu tư vào vncs.Mỹ nuôi tàu cộng bao nhiêu năm nay đã béo tốt thì phải làm thịt thôi nhưng Mỹ rất hào phóng,khi làm thịt em nào cũng chia sẽ cho đồng minh chứ ko xơi một mình đâu,ok?

  20. Bài Bài viết Bài viết hay đấy! Trung cộng bị bị tấn công nhiều quá bị rối loạn. Cách hô hào dân chúng chống Mỹ là cách làm không có đường thoái lui.

  21. Mỹ chỉ thua TQ 1 điều là người dân TQ dù có khổ tới đâu cũng ko dám lên tiếng . còn người dân Mỹ thì chỉ cần lời ít lại xíu là biểu tình đòi thay tổng thống mới . sao người dân có thể cam chịu như vậy nhỉ . ko lẽ hơn 1 tỷ người đó ko ai thông minh hơn tốt hơn ông Tập Cận Bình hay sao mà lại làm chủ tịch mãi mãi ?

  22. Tập cận Bình ngoan cố , thâm độc ,Hoa kỳ phải đánh thuế thương mại , bao vây kinh tế , cô lập ngoại giao , răn đe quân sự , chế độ Tàu Cộng bất ổn sụp đô ,

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *