ThơVN.Net

Thông báo mới

Yêu em là khó

Anh có nghĩ mình sẽ yêu em?

Như tim anh chẳng bao giờ nghĩ đến.

Đôi mắt anh đôi mắt mỏi mệt…

Nhưng lại cười…khi thấy người anh thương.

 

Em theo anh bước trên mọi con đường,

Đến nơi đâu anh cho là hạnh phúc.

Nhưng anh ơi giẫu ngàn lời thúc giục,

Anh sẽ dừng lại…nơi có em không???

 

Chẳng phải lại buồn khi có gió sang đông,

Đôi tay em từ khi nào lạnh giá,

Bàn chân em như lại càng hối hả,

Để được gì mà vội vã lo âu???

 

Cứ đi mãi rồi sẽ mất bao lâu?

Để có anh trong đêm thâu lặng lẽ,

Giữ anh bên cho lòng này vui vẻ,

Nhưng nỗi buồn…nào biến mất đâu anh…

 

Yêu em là khó

 

Em vẫn biết tình cảm ấy mong manh,

Anh ở đây nhưng đều thành vô nghĩa,

Có phải yêu anh nên chẳng muốn cách chia?

Thêm khao khát chẳng xa lìa mãi mãi.

 

Có khao khát hẳn sẽ có ngày mai,

Nhưng có chăng hai ta còn nơi ấy?

Anh nơi nào…em vẫn ở nơi đây,

Chẳng thể tìm anh như mây tìm gió.

 

Khắc trong tim để một lần buông bỏ,

Em vẫn cười nhưng mắt đỏ cay cay.

Đành ướp mình trong men rượu say,

Yêu và được yêu…ở anh là khôg thể!

 

Em sẽ bước chậm qua ngày dài lê thê,

Để mỗi lúc đêm về thôi không nhớ,

Để quên đi hàng vạn những giấc mơ,

Có một người đã chờ bao năm tháng…

                                            -TD-

Thơ Đọc Nhiều